Chương 100: Chương 100 - Chỉ xoa nắn thôi đã có cảm giác rồi

"Không được..." Ngô Uyển Uyển không đồng ý. Tuy bác sĩ nói được rồi, nhưng cô sợ, đứa bé khó khăn lắm mới yên ổn trong bụng cô qua ba tháng đầu, cô sợ xảy ra chuyện.

"Anh sẽ nhẹ nhàng, không dùng sức đâu." Triệu Mạc ôm chặt cô vào lòng, sợ sơ sẩy cái là cô chạy mất.

"Lần nào anh cũng nói thế, lần nào anh cũng làm hùng hục như trâu ấy." Ngô Uyển Uyển không tin. Đã mấy lần rồi, anh toàn nuốt lời, kêu là chưa đã thèm, rồi lần nào cũng hành hạ cô chết đi sống lại.

"Lần này chắc chắn không thế, em cho anh làm mạnh anh cũng không dám mà, con đang ở trong bụng em đấy thôi." Hơn một tháng nay, cầm gậy lớn cọ cọ bên ngoài miệng huyệt của cô cũng được tính là làm tình rồi.

Lần nào cũng không cho sờ thì cho liếm, nhưng anh nhớ nhất vẫn là mùi vị bên trong cái huyệt nhỏ của cô.

Ngô Uyển Uyển không lay chuyển được anh, hết cách đành phải gật đầu.

Triệu Mạc thề thốt đảm bảo chỉ cần cô kêu dừng, anh tuyệt đối sẽ không làm mạnh nữa.

Triệu Mạc vội vàng tắt đèn, bật cái đèn ngủ màu đỏ mua hôm cưới lên, ánh đèn hắt lên bóng hai người quấn quýt trên giường, cả căn phòng tràn ngập không khí ám muội.

Triệu Mạc nhịn lâu quá rồi, đè cô xuống, lột sạch quần áo của mình và của cô, nâng chân cô lên định đâm vào.

"Đừng... em chưa có cảm giác." Trong lòng Ngô Uyển Uyển chỉ toàn nỗi sợ hãi, sợ anh làm mạnh quá con sẽ không giữ được, chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến sự trêu chọc của anh.

Triệu Mạc đành phải nén sự khó chịu, khơi gợi ham muốn của cô trước.

Anh nâng bầu vú căng tròn của cô lên, nhẹ nhàng xoa nắn. Bây giờ vú cô chỉ cần bóp nhẹ một cái là chảy sữa, như thể đã sẵn sàng cho con bú vậy.

Bàn tay thô ráp của Triệu Mạc xoa nắn bầu ngực đàn hồi.

"A..." Ngô Uyển Uyển được xoa nắn thoải mái, rên lên một tiếng. Đã lâu lắm rồi anh không nghiêm túc xoa nắn vú cô như vậy, anh bảo sợ xoa rồi lại không nhịn được muốn ra vào huyệt cô.

Triệu Mạc nhìn hai đầu vú rỉ sữa, mắt đỏ ngầu, giọng nói khàn đặc thú tính: "Dâm thế? Mới xoa nắn tí đã có cảm giác rồi? Anh đọc sách thấy bảo phụ nữ mang thai ham muốn cao lắm, ngày nào cũng muốn bị làm, em có thế không?"

Ngô Uyển Uyển bị anh nói đến xấu hổ: "Không có..."

Có cô cũng không thừa nhận đâu.

Triệu Mạc cười không nói, bàn tay to thò xuống giữa hai chân cô, móc một cái vào cửa huyệt, giơ bàn tay dính đầy chất dịch trong suốt ra trước mặt cô: "Thế cái này là cái gì?"

Chắc chắn là anh cố ý! Ngô Uyển Uyển cắn môi, hờn dỗi lườm anh một cái, làm cô xấu hổ anh vui lắm sao?

"Đây là nước dâm của Uyển Uyển, Uyển Uyển muốn bị làm mới chảy nước đấy, thế mà còn già mồm bảo không muốn?"

"Anh im đi! Đừng nói nữa! Nếu không thì nghỉ đi." Ngô Uyển Uyển làm bộ định đi tìm quần áo mặc.

"Được rồi được rồi, anh không nói nữa." Triệu Mạc lập tức xuống nước. Cô vợ nhỏ của anh vốn đã nhõng nhẽo, mang thai vào càng nhõng nhẽo hơn, nói năng mềm mại ngọt ngào, nhưng câu nào anh cũng nghe răm rắp, không dám chọc giận cô dù chỉ một chút.

"Anh chỉ làm thôi, không nói nữa." Triệu Mạc đè xuống, hơi thở nóng hổi phả lên mặt cô, trong mũi cô toàn là mùi hương nam tính của anh.

Triệu Mạc hôn lên cái miệng nhỏ của cô, cái miệng mềm mại này cách đây không lâu còn ngậm gậy lớn của anh mà nuốt lấy nuốt để.

Mềm thật, dùng để hôn còn tuyệt hơn.

Cái lưỡi dày rộng của anh cạy mở hàm răng cô, luồn vào trong khoang miệng, tùy ý cướp đoạt không khí, quấn lấy lưỡi cô, hút hết mật ngọt trong miệng cô.

"Ưm..." Lưỡi Ngô Uyển Uyển bị anh mút đến tê dại.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...