Chương 103: Chương 103 - Mang thai bị làm đến tiểu ra quần

"A... không muốn đâu, Triệu Mạc, mau dừng lại, em muốn đi tiểu..." Ngô Uyển Uyển không chịu nổi ưỡn ngực lên, hai tay đấm thùm thụp vào người anh.

"Muốn tiểu thì tiểu đi, tiểu ra đi, ông xã làm cho em tiểu." Triệu Mạc vác nốt chân kia của cô lên vai, bóp eo cô, điên cuồng đâm rút.

"Đừng..." Đã lâu lắm rồi không bị anh làm đến mức tiểu ra quần, cô thấy xấu hổ...

Nhưng thế tấn công của anh ngày càng mạnh, gậy lớn đâm ngày càng sâu, cảm giác buồn tiểu ngày càng mãnh liệt. Cô cố gắng nhịn, nhưng khoái cảm từng đợt tấn công lý trí, bị anh chịch đến ngứa ngáy khắp người, cô không nhịn nổi nữa.

"A a a..." Cô rên rỉ dâm đãng, bên dưới trào ra từng dòng nước nóng hổi. Triệu Mạc dốc sức thúc mạnh mấy cái, côn thịt chôn sâu trong huyệt cô, bắn từng đợt tinh dịch nóng hổi đậm đặc vào bên trong.

Triệu Mạc gầm nhẹ, bắn hết tinh dịch vào trong. Ngô Uyển Uyển run rẩy phun hết nước tiểu, theo động tác rút ra của Triệu Mạc, nước tiểu hòa cùng tinh dịch trào ra ngoài, chảy lênh láng khắp giường.

Ngô Uyển Uyển bị đâm rút đến mất hồn nằm trên giường, hai đầu vú trước ngực rỉ sữa, thân thể trắng nõn run rẩy vì dư âm khoái cảm.

Mang thai lâu như vậy rồi, cuối cùng cô cũng được thỏa mãn một lần ra trò, bị làm đến thấu.

Cô cảm thấy mình bị Triệu Mạc dạy cho thành dâm đãng rồi.

Rõ ràng đang mang thai, thế mà vẫn muốn anh đâm thọc mình thật mạnh, làm đến khi cô phun nước mới thấy thỏa mãn.

Bụng Ngô Uyển Uyển ngày một lớn, trại heo của Triệu Mạc cũng xây xong và chính thức đi vào hoạt động. Triệu Mạc rất có chính kiến và kinh nghiệm trong việc này, dùng toàn thiết bị tiên tiến nhất, tự động hóa hoàn toàn, vừa tiết kiệm nhân lực vừa nâng cao chất lượng thịt.

Ngô Uyển Uyển bụng mang dạ chửa đi lại bất tiện, Triệu Mạc định mua một cái nhà trên huyện cho cô ở, như vậy cũng gần bệnh viện hơn.

Trại heo mới đi vào hoạt động, có rất nhiều việc phải lo, Triệu Mạc vẫn đi sớm về khuya như trước, Ngô Uyển Uyển cũng dần quen rồi. Nhưng người cô ngày càng nặng nề, bụng ngày càng to, trời nóng bức, chân tay cô phù nề hết cả.

Cô soi gương nhìn mình trong gương, cả người sưng húp, lại còn vác cái bụng to tướng, xấu xí chết đi được, chẳng còn chút dáng vẻ ngày xưa.

Triệu Mạc thì lo lắng cô bụng mang dạ chửa ở nhà một mình bất tiện, nhưng nhà chật, không đón được mẹ vợ sang ở cùng, chỉ mong nhanh chóng mua được cái nhà trên huyện, để đón cả Uyển Uyển và mẹ vợ lên đó ở.

Hôm nay Triệu Mạc đi xem nhà cho Uyển Uyển, về đến nhà trời còn chưa tối, lại phát hiện trong nhà không có ai.

Anh đoán chắc cô ở nhà buồn chán nên về nhà mẹ đẻ, nhưng đợi mãi không thấy cô về.

Đang định đứng dậy đi tìm thì thấy Ngô Uyển Uyển từ ngoài đi vào, thấy anh ở nhà, mắt cô sáng lên: "Anh về rồi à? Hôm nay sao về sớm thế?"

Triệu Mạc không vui vẻ gì, sa sầm mặt mày: "Em đi đâu đấy?"

"Em đi dạo quanh thôn một vòng, rồi ra tiệm tạp hóa ngồi chơi chút."

"Em sắp sinh đến nơi rồi, không thể ở nhà yên phận được à? Giờ mà xảy ra chuyện gì thì nguy hiểm lắm em có biết không?" Triệu Mạc giận cô không biết giữ gìn sức khỏe, lại xót cô ở nhà một mình buồn chán, chỉ muốn nhanh chóng đón cô lên huyện cho yên tâm.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi ở bên nhau cô bị anh trách mắng, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, tủi thân dâng trào, sống mũi cay cay, nước mắt lưng tròng: "Sao anh lại hung dữ với em thế? Em chỉ ra ngoài đi dạo chút thôi mà, có nghiêm trọng thế không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...