"Không phải..." Triệu Mạc thấy cô sắp khóc thì cuống lên, ôm vai cô dắt vào nhà: "Anh không trách em, anh sợ em xảy ra chuyện thôi. Đường trong thôn khó đi, trời mùa hè lại nóng, ở nhà còn thấy ngột ngạt, em còn ra ngoài đi dạo, lỡ ngã thì làm thế nào?"
"Sao mà ngã được? Em đâu có yếu ớt thế? Em chỉ muốn đi lại cho khỏe thôi, bác sĩ bảo rồi, những tháng cuối thai kỳ phải đi lại nhiều mới dễ sinh."
"Được được được, vậy đợi anh về anh đi cùng em được không? Em đừng đi một mình, nguy hiểm lắm." Triệu Mạc lo sốt vó sợ cô xảy ra chuyện, bây giờ anh vừa lo trại heo vừa lo việc nhà.
Ở trại heo thì lo cho sự an toàn của cô, về nhà lại lo trại heo có chuyện, lúc nào cũng không yên tâm, nên tính tình có phần nóng nảy.
"Có phải anh chê em rồi không? Chê em xấu rồi phải không?" Ngô Uyển Uyển bỗng hỏi.
Triệu Mạc ngớ người: "Sao lại bảo anh chê em xấu? Em xấu chỗ nào?" Trong mắt anh, cô vẫn là cô gái nhỏ xinh đẹp ngày nào, sao lại xấu được chứ?
"Người em sưng húp lên rồi, mặt cũng không trắng trẻo như trước nữa, nên anh không thích em nữa phải không? Nên anh mới hung dữ với em?" Phụ nữ mang thai vốn hay suy nghĩ lung tung, nhất là những tháng cuối thai kỳ, lại sợ sinh con, Triệu Mạc vì chuyện trại heo mà đi sớm về khuya, trong lòng cô lúc nào cũng thắc mắc sao anh không chịu ở nhà với cô thêm một chút.
Triệu Mạc không ngờ cô nhóc này cũng có ngày sợ anh không yêu cô, anh cứ tưởng chỉ có mình anh ngày nào cũng lo nơm nớp có người cướp mất cô vợ xinh đẹp này thôi chứ.
Nhưng anh cũng biết là do cô mang thai bụng to nên hay nghĩ ngợi, anh đỡ cô ngồi xuống ghế, còn mình ngồi xổm trước mặt cô, xoa cái bụng tròn vo: "Sao anh lại không thích em được? Anh thích em chết đi được, hận không thể ngày nào cũng nâng niu em trong lòng bàn tay. Bây giờ trại heo đang trong giai đoạn khởi động, không thể thiếu người trông coi, qua thời gian này, đợi mọi thứ đi vào ổn định, anh sẽ về ở bên em và con, được không?"
"Em không cần anh ngày nào cũng ở bên em và con, nam nhi chí ở bốn phương, anh vất vả như vậy cũng là để nuôi gia đình, nuôi em và con, anh chỉ cần để em trong tim là được rồi." Ngô Uyển Uyển vươn ngón tay chọc vào ngực anh, trong đó là trái tim anh, cô hy vọng trong đó luôn có cô.
Triệu Mạc nắm lấy tay cô, đưa lên miệng ngậm, cắn nhẹ: "Chắc chắn là đặt em ở chính giữa, con cũng không được ở chính giữa đâu, chỉ có em thôi."
Ngô Uyển Uyển bị anh chọc cười. Cô cười lên vốn đã đẹp, từ lúc bầu bì to ra mập lên một chút, mặt mũi lại có nét bụ bẫm trẻ con, cười lên trông càng đáng yêu, làm lòng Triệu Mạc ngứa ngáy.
"Nếu không phải bụng em to quá, anh nhất định sẽ đè em ra làm một trận tơi bời, đợi em sinh xong, anh nhất định sẽ bù." Triệu Mạc thèm muốn chết đi được, cô mang thai, anh thành nhà sư khổ hạnh, năm thì mười họa mới được chạm vào một lần, mà cũng không được làm mạnh, đúng là nghẹn chết anh.
Ngô Uyển Uyển lườm anh một cái, tuy không ngày nào cũng cho anh làm, nhưng lần nào cũng không phải dùng tay thì dùng miệng, giày vò cô nửa ngày trời mới chịu thôi.
"Uyển Uyển ngoan, đừng nghĩ linh tinh, đợi anh sắp xếp xong việc ở trại heo sẽ về ở nhà đợi em sinh. Tính ngày thì tháng sau là qua đợt nóng nhất rồi, sinh xong ở cữ cũng đỡ khổ." Ngày cô mang thai anh nhớ, ngày dự sinh anh cũng nhớ như in.
"Vâng." Ngô Uyển Uyển gật đầu, thực ra cô chỉ làm nũng thôi, chẳng qua là muốn nghe anh dỗ dành một câu.
Bạn thấy sao?