Mẹ Ngô nhìn cái là biết ngay con gái vỡ nước ối, vội chạy lại đỡ lấy cô: "Uyển Uyển, sao lại sắp sinh rồi? Chẳng phải còn nửa tháng nữa sao?"
"Mẹ ơi, con không biết, con đau bụng quá..." Ngô Uyển Uyển ôm bụng, vẻ mặt đau đớn.
"Mau, để mẹ dìu con vào trong." Mẹ Ngô dù sao cũng từng sinh nở, lúc này cũng bình tĩnh hơn, dìu Ngô Uyển Uyển vào phòng, để cô nằm lên giường, cởi quần cô ra xem thì thấy đã ra máu báo sinh.
"Sắp sinh thật rồi, Uyển Uyển, con nằm yên đấy đừng động đậy, mẹ đi gọi bà đỡ."
"Mẹ, mẹ ơi, con muốn gặp Triệu Mạc, mẹ mau gọi anh ấy về đi, con sợ..." Ngô Uyển Uyển khóc nấc lên. Lần đầu sinh con khiến cô sợ hãi tột độ, trong đầu chỉ toàn hình ảnh Triệu Mạc, dường như chỉ có anh ở bên cạnh cô mới bớt sợ.
"Được, được, mẹ đi gọi người gọi thằng Triệu Mạc về ngay, con đợi mẹ nhé." Mẹ Ngô chạy ra ngoài nhờ người gọi Triệu Mạc, rồi tự mình đi gọi bà đỡ.
Bà đỡ bảo đun nước sôi đợi sẵn, chắc phải sinh ở nhà thôi.
Trong lòng Ngô Uyển Uyển chỉ toàn nỗi sợ hãi, cô không muốn sinh ở nhà, nhưng giờ đã vỡ ối rồi, đường đến bệnh viện huyện lại xa, đi bây giờ e là không kịp.
Cơn đau của Ngô Uyển Uyển chuyển từ đau từng cơn sang đau dồn dập, đau đến mức mặt cắt không còn giọt máu, không nói nên lời.
Triệu Mạc nhận được tin tức tốc chạy về, thở hồng hộc lao vào phòng, nhìn thấy Ngô Uyển Uyển yếu ớt nằm trên giường.
Anh vội chạy lại quỳ bên mép giường, lau mồ hôi trên trán cô: "Uyển Uyển, Uyển Uyển, anh về rồi đây."
"Triệu Mạc, em sợ." Ngô Uyển Uyển thấy anh về như tìm được chỗ dựa, trút bỏ mọi sự kiên cường, òa khóc nức nở: "Em đau quá, Triệu Mạc, em đau bụng lắm."
"Anh đưa em đi bệnh viện ngay." Triệu Mạc đứng dậy định đi lấy xe đẩy.
Bà đỡ đã chuẩn bị xong đồ nghề đỡ đẻ: "Sinh ở nhà đi, giờ đi bệnh viện sợ không kịp đâu, với lại đàn bà con gái chúng ta từ xưa đến nay toàn sinh ở nhà mà."
Triệu Mạc vốn ăn nói hòa nhã, lần đầu tiên gay gắt: "Không được! Uyển Uyển vốn sức khỏe yếu, sinh con là chuyện đi qua cửa tử, lỡ có chuyện gì lúc đó mới đi bệnh viện thì không kịp đâu."
Anh kiên quyết không thỏa hiệp, ôm một tấm chăn bông dày trải lên xe đẩy, vào nhà bế Ngô Uyển Uyển đặt lên xe, lại cẩn thận đắp cho cô một tấm chăn mỏng.
"Uyển Uyển, em chịu khó một chút, đường hơi xóc, anh sẽ cố gắng đi nhanh nhất có thể."
Ngô Uyển Uyển gật đầu, cô tin anh, anh làm gì cô cũng tin.
Triệu Mạc đẩy xe, chạy như bay trên con đường gập ghềnh lồi lõm, thở hồng hộc.
Ngô Uyển Uyển bỗng nhớ lại đêm đầu tiên hai người gặp nhau, anh cũng đẩy xe như thế này, thở hồng hộc chạy đến bệnh viện huyện, nhưng lần này anh chạy còn nhanh hơn lần đó.
Trong đầu Triệu Mạc chỉ có một ý niệm, phải đến bệnh viện thật nhanh, nhanh hơn nữa! Không thể để Uyển Uyển của anh chịu khổ.
Quãng đường vốn đi mất một tiếng đồng hồ, anh đẩy xe chở cô mà chỉ mất nửa tiếng đã đến nơi.
Ngô Uyển Uyển được đưa vào phòng sinh, anh là người nhà, chỉ có thể đợi bên ngoài. Đây là khoảnh khắc dày vò nhất trong cuộc đời Triệu Mạc.
Nghe tiếng la hét xé lòng của Ngô Uyển Uyển vọng ra từ phòng sinh, tim anh đau như cắt. Anh không biết đau đến mức nào, nhưng Uyển Uyển của anh chưa bao giờ là người hay than vãn, hét lên như vậy, chắc chắn là đau lắm, đau lắm.
Lần đầu tiên, người đàn ông cao bảy thước đỏ hoe đôi mắt.
Ca sinh của Ngô Uyển Uyển rất thuận lợi, đến chập tối thì sinh hạ một bé gái, y tá bế con ra cho Triệu Mạc xem: "Là một thiên kim tiểu thư nhé."
Bạn thấy sao?