Chương 107: Chương 107 - Bú sữa

Triệu Mạc thích mê: "Là con gái thật ạ?" Đúng là cầu được ước thấy, Triệu Mạc ôm con trong tay nựng nịu một lúc rồi đưa cho mẹ vợ, còn mình chạy vào xem Ngô Uyển Uyển vừa được đẩy ra.

Ngô Uyển Uyển vừa sinh xong, cả người toát lên vẻ mệt mỏi, sắc mặt nhợt nhạt. Triệu Mạc đau lòng muốn chết, vuốt ve khuôn mặt gầy gò của cô: "Uyển Uyển, em chịu khổ rồi, cảm ơn em đã sinh cho anh một cô con gái, giống hệt em."

Ngô Uyển Uyển gật đầu, đến sức nói chuyện cũng không còn.

Y tá đẩy cô về phòng bệnh nghỉ ngơi. Triệu Mạc đã hỏi trước, có thể yêu cầu phòng đơn, tuy đắt hơn chút nhưng anh không do dự chọn ngay phòng đơn.

Uyển Uyển sinh con chắc chắn rất mệt, cần có không gian yên tĩnh để nghỉ ngơi.

Cô bé nặng 3.2kg, sinh khá thuận lợi, con bé sinh ra có đôi mắt giống hệt Ngô Uyển Uyển, làm Triệu Mạc càng thêm vui mừng. Anh chỉ sợ sinh con gái giống mình thì hỏng bét, vừa xấu vừa thô kệch. Nhưng nghĩ lại, có gen của Uyển Uyển dung hòa, chắc chắn con bé sẽ không xấu được, mẹ nó xinh đẹp dáng chuẩn thế kia mà.

Triệu Mạc ngồi bên mép giường, ngắm nhìn hai mẹ con đang ngủ say, vui sướng đến mức chẳng muốn làm gì nữa, cứ ngồi đó canh chừng cho hai người.

Mẹ Ngô đã sang căn nhà mới anh mua để giúp dọn dẹp rồi, bên đó vừa dọn xong thì Uyển Uyển sinh, xuất viện là có thể vào ở ngay.

Ngô Uyển Uyển ngủ một giấc rất dài, bị tiếng khóc của con đánh thức.

Cô mở mắt ra, thấy thân hình vạm vỡ của Triệu Mạc đang bế đứa bé con còn chưa dài bằng một khúc tay anh dỗ dành, con bé dỗ mãi không nín, anh cuống đến nhe răng trợn mắt: "Tổ tông của bố ơi, đừng khóc nữa, khóc nữa là mẹ con tỉnh đấy."

"Bé đói rồi, đòi mẹ cho bú đấy." Cô y tá vào kiểm tra phòng thành thạo đón lấy đứa bé từ tay Triệu Mạc, đặt xuống bên cạnh Ngô Uyển Uyển: "Anh bế thế không được đâu, cứ như ôm gói thuốc nổ ấy, phải bế nhẹ nhàng thôi."

Y tá ra hiệu cho Ngô Uyển Uyển cởi cúc áo bệnh nhân ra, đặt đứa bé nằm nghiêng áp vào ngực cô. Đứa bé dường như biết chỗ nào có sữa, ngẩng đầu ngậm ngay lấy đầu vú, dùng sức mút chùn chụt.

Đứa bé tí xíu mà sức bú khỏe kinh người, Ngô Uyển Uyển bị mút đau điếng: "Đau..."

"Mới đầu ai cũng thế, cô cho bé bú nhiều vào là quen thôi, thông sữa rồi tốt cho cả mẹ cả con, chứ tắc sữa là phát sốt phải truyền nước đấy." Y tá hướng dẫn cô một tay đỡ con, một tay nâng bầu vú lên để không bịt mũi bé.

"Cảm ơn cô y tá nhé, lát nữa tôi mua ít hoa quả biếu cô." Triệu Mạc biết điều, cô y tá vui vẻ đi ra.

Triệu Mạc lập tức sán lại gần, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cảnh con gái đang bú mẹ.

Ngô Uyển Uyển bị anh nhìn đến đỏ mặt, đưa tay che mắt anh: "Anh nhìn cái gì thế?"

"Anh nhìn cái vú vốn thuộc về anh, từ nay về sau không còn là của riêng anh nữa rồi." Triệu Mạc ghen tị nói.

"Nói linh tinh gì thế, coi chừng con nghe thấy."

"Nó bé tí thế biết gì mà nghe?" Triệu Mạc đưa tay xoa nắn bên vú còn lại của cô: "May mà còn một bên cho anh ăn."

"Ui da, anh này." Ngô Uyển Uyển đánh cái 'bốp' vào tay anh: "Có đứng đắn chút được không, đây là bệnh viện đấy."

"Uyển Uyển, em thay đổi rồi." Triệu Mạc làm vẻ mặt bị tổn thương: "Em hung dữ hơn rồi, trước đây em đâu có đối xử với anh như thế."

Ngô Uyển Uyển tức cười, không cho sờ là hung dữ sao? Rõ ràng là anh không phân biệt địa điểm cứ thế phát tình.

"Mình đặt tên cho con đi, vẫn chưa đặt tên mà." Ngô Uyển Uyển nhìn khuôn mặt nhỏ xíu giống hệt mình, huyết thống thật kỳ diệu, con bé vừa sinh ra đã giống cô đến thế.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...