Chương 108: Chương 108 - Đến lượt anh uống rồi

"Gọi là Ái Uyển đi." Triệu Mạc buột miệng nói, tuy suốt thời gian thai kỳ anh bận tối mắt tối mũi không bàn chuyện đặt tên con với cô, nhưng thực ra anh đã nghĩ xong từ lâu rồi.

"Ái Uyển?" Ngô Uyển Uyển sững sờ, lập tức hiểu ý anh.

"Đúng, Ái Uyển, Triệu Ái Uyển, Triệu Mạc yêu Uyển Uyển, nghe hay không?" Triệu Mạc chưa bao giờ thấy mình đặt tên hay đến thế.

"Thế tên ở nhà là gì?"

"Tiểu Ái Uyển." Anh không chấp nhận tên nào khác, phải là Ái Uyển, kiểu gì cũng là Ái Uyển.

Ngô Uyển Uyển không phản đối, vì cô cũng thích cái tên này. Cô nhìn đứa bé bú no rồi lăn ra ngủ, khẽ gọi: "Tiểu Ái Uyển, Tiểu Ái Uyển của mẹ."

Làm Triệu Mạc ghen nổ mắt.

Vì sinh thường nên không cần nằm viện lâu, ngày thứ ba đã được xuất viện. Trong ba ngày đó mẹ Ngô đã dọn dẹp nhà cửa mới đâu ra đấy, Ngô Uyển Uyển chỉ việc dọn vào ở.

Ngô Uyển Uyển nhìn ngôi tứ hợp viện bề thế trước mắt, cô mới chỉ xem qua bản vẽ, không ngờ ngôi nhà lại đẹp và sang trọng đến thế.

Triệu Mạc cũng là vớ bẫm, người mua được nhà này ở huyện không nhiều, chủ nhà lại cần tiền gấp để đi nước ngoài, nên anh ép giá mua được với giá cực hời.

Tứ hợp viện có dãy nhà hai bên trái phải, Triệu Mạc dành riêng gian phía Đông cho mẹ Ngô ở, còn mình và Uyển Uyển ở gian nhà chính.

Triệu Mạc dìu Uyển Uyển vào phòng ở gian nhà chính. Mang tiếng là phòng ngủ, nhưng một phòng này rộng bằng cả cái nhà ở quê của họ. Hơn nữa chủ nhà đi nước ngoài không mang theo đồ đạc gì, chỉ mang những thứ gọn nhẹ, còn lại để lại hết.

Toàn là đồ nội thất kiểu mới, Ngô Uyển Uyển rất thích.

Triệu Mạc đỡ cô nằm xuống chiếc giường mới, mẹ Ngô đặt Tiểu Ái Uyển vào chiếc nôi bên cạnh. Bé con vừa bú no trước khi ra viện, giờ đang ngủ say sưa.

"Nhà đẹp quá, Triệu Mạc, sau này chúng ta ở đây luôn à?"

"Đúng rồi, sau này đây là nhà mình. Đợi em ra tháng anh sẽ về quê dọn dẹp một chút, khóa cửa nhà dưới quê lại, dắt Hổ Tử lên đây nuôi."

Ngô Uyển Uyển gật đầu, cô thích nơi này, thích ngôi nhà này, thích mọi thứ anh mang lại cho cô. Cô không giúp được gì cho anh, chỉ biết ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp của anh.

Ngô Uyển Uyển bắt đầu ở cữ, Tiểu Ái Uyển cũng lớn lên từng ngày, bú sữa mẹ nên bụ bẫm hẳn ra. Mẹ Ngô đương nhiên ở lại đây chăm sóc Uyển Uyển.

Trại heo của Triệu Mạc đã qua giai đoạn khởi đầu, giờ đi vào hoạt động ổn định, còn trở thành trại heo kiểu mẫu của thành phố nhờ mô hình tự động hóa tiên phong.

Triệu Mạc cuối cùng cũng có thời gian rảnh rỗi về nhà chơi với vợ con. Để tiết kiệm thời gian anh còn mua một chiếc xe máy, từ trại heo về nhà trước đi mất cả tiếng, giờ phóng xe máy vèo cái mười lăm hai mươi phút là tới nơi.

Ngày nào anh cũng mua gà vịt cá thịt về hầm canh cho cô uống, một tháng ở cữ Ngô Uyển Uyển béo lên trông thấy, nhìn cặp vú trước ngực cô ngày càng đồ sộ, đi lại cứ nẩy tưng tưng, Triệu Mạc thèm nhỏ dãi.

Cuối cùng cũng đợi được cô hết cữ, Triệu Mạc không nhịn được nữa, đợi Ngô Uyển Uyển cho con bú xong buổi tối, từ phía sau ôm chầm lấy cô: "Uyển Uyển, đến lượt anh uống rồi chứ?"

"Uống cái gì mà uống? Ngủ đi." Ngô Uyển Uyển đặt con xuống, đắp chăn cho bé. Cái nôi này tiện thật, cô ngủ cũng không sợ đè vào con, ngủ rất thoải mái.

"Đã hơn một tháng rồi, trước em bảo đợi hết sản dịch mới được, hôm nay anh giặt quần lót cho em thấy sạch sẽ rồi, anh làm em được chưa?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...