Ngô Uyển Uyển không thèm để ý đến anh, cầm mấy bộ quần áo nhỏ của Tiểu Ái Uyển đã phơi khô ban ngày lên gấp. Bây giờ tâm trí cô dồn hết vào con cái, dù Triệu Mạc có về cô cũng chẳng có thời gian nói chuyện nhiều với anh.
Triệu Mạc ghen tị ra mặt. Khó khăn lắm anh mới rảnh rỗi về nhà chơi với hai mẹ con, không ngờ cô lại lạnh nhạt với anh như thế, đối với con thì vừa ôm vừa dỗ, còn với anh thì liếc mắt cũng lười.
Triệu Mạc ngồi xuống mép giường, giúp cô gấp quần áo con: "Uyển Uyển, anh cảm thấy em chẳng quan tâm gì đến anh cả."
"Sao lại không quan tâm? Chẳng phải ngày nào em cũng ở nhà đợi anh về sao?" Ngô Uyển Uyển thấy anh đang kiếm chuyện.
"Ở nhà đợi anh? Chẳng phải em ở nhà chơi với Tiểu Ái Uyển sao?" Triệu Mạc gom đống quần áo cô chưa gấp xong lại, ném tọt vào tủ quần áo bên cạnh.
"Ơ hay, anh làm gì thế? Em còn chưa gấp xong mà."
Triệu Mạc kéo cô ngã xuống giường, đè lên người cô: "Uyển Uyển, em không thể chỉ lo sống chết của con mà mặc kệ sống chết của anh được."
"Em mặc kệ anh bao giờ? Anh nói linh tinh gì thế?" Ngô Uyển Uyển muốn đẩy anh ra nhưng không đủ sức. Mùa hè nóng nực, cô chỉ mặc một chiếc váy có hàng cúc phía trước, vừa mát mẻ lại tiện cởi ra cho con bú.
Triệu Mạc nhịn lâu quá rồi, không chịu được nữa, đè cô xuống cởi cúc áo: "Uyển Uyển, vợ ngoan, cho anh làm một cái đi."
"Không được." Ngô Uyển Uyển sợ làm con thức giấc, hai tay giữ chặt cổ áo không cho anh cởi.
Triệu Mạc ngồi dậy, ngồi bên mép giường, nghiêm túc nói: "Uyển Uyển, anh cảm thấy từ khi có con em không còn yêu anh nữa."
"Em không có." Ngô Uyển Uyển phản bác, sao cô lại không yêu anh chứ?
"Thế tại sao em không cho anh chạm vào người?" Triệu Mạc ra vẻ muốn nói chuyện nghiêm túc với cô. Anh hiểu rồi, đứa trẻ biết khóc mới có kẹo ăn, Tiểu Ái Uyển ngày nào cũng khóc, nên ngày nào cô cũng bế ẵm dỗ dành, còn anh đi làm vất vả về, cô chẳng thèm dỗ dành anh câu nào.
"Em thấy Ái Uyển còn bé, sợ anh làm con thức giấc."
"Con ngủ nôi riêng, có ngủ chung giường với mình đâu mà thức giấc? Em chỉ viện cớ để không ngủ với anh thôi."
"Không phải..." Ngô Uyển Uyển thấy anh có vẻ giận thật rồi, bèn sán lại gần, cánh tay mềm mại khoác lên cánh tay rắn chắc của anh: "Vậy em cho anh chạm, anh đừng giận nữa nhé?"
"Em sợ anh giận thật à?" Triệu Mạc hỏi.
Ngô Uyển Uyển gật đầu: "Có phải em làm chưa tốt không? Vậy mai em bắt đầu nấu cơm cho anh nhé? Em cũng không cần anh giặt quần áo cho em nữa, em giặt cho anh."
Ngô Uyển Uyển tự kiểm điểm bản thân, chắc do hơn một tháng nay cô ở nhà chỉ biết ăn với nằm, không làm gì cả nên anh giận.
Nhưng cũng tại cô ở cữ, lại có mẹ bên cạnh chăm sóc nên cô sinh ra lười biếng, nhõng nhẽo.
Triệu Mạc nghe xong biết cô hiểu lầm mình, thở dài thườn thượt, đúng là vừa giận vừa thương, đưa tay véo má cô một cái: "Em định chọc anh tức chết đấy à? Anh có ý đó sao? Anh cần em nấu cơm giặt giũ cho anh chắc?"
"Thế anh cần em làm gì?" Ngoài việc không nấu cơm giặt giũ cho anh, chẳng phải cô vẫn luôn ở bên cạnh anh sao?
Triệu Mạc vỗ một cái vào cái mông cong vểnh của cô: "Cần em cho anh làm em, cần em đặt chồng em ở ngay đầu quả tim này này."
Ngô Uyển Uyển bị anh vỗ đau điếng: "Thế này là đối tốt với anh á?"
"Ừ, chồng em chỉ thích thế thôi."
Ngô Uyển Uyển lơ mơ hiểu, cúi đầu ngẫm nghĩ một lát, rồi chủ động đưa tay cởi cúc áo mình ra.
Bạn thấy sao?