Chương 11: Chương 11 - Cây hàng to của anh nóng quá

Cảm giác tê dại lạ lẫm len lỏi vào tứ chi bách hài Ngô Uyển Uyển, sức lực toàn thân như bị rút cạn, đầu óc trống rỗng, chỉ cảm thấy cả người căng cứng run rẩy. Khoái cảm mơ hồ ấy mang lại cho cô niềm vui sướng chưa từng có.

Triệu Mạc không ngờ mình lại "đầu hàng" nhanh đến thế, đúng là mất mặt trước cô vợ mới cưới. Cũng chẳng biết cô có hài lòng về anh không...

Triệu Mạc rút cây gậy thịt khổng lồ của mình ra, rũ sạch tinh dịch còn vương lại. Mồ hôi trên trán nhỏ xuống, bờ vai phập phồng vì thở dốc, dưới ánh trăng trông anh hệt như một con dã thú vừa thỏa mãn cơn đói.

Khoái cảm qua đi, chỉ còn lại nỗi đau rát nơi âm hộ. Ngô Uyển Uyển chưa từng biết làm vợ chồng lại phải làm chuyện này, tiểu huyệt lại đau đến thế, cô bắt đầu thấy sợ, vội kéo chăn trùm lên người.

Triệu Mạc lật chăn ra, dang tay ôm trọn cơ thể trần trụi của cô vào lòng: "Em sao thế?"

"Đau..."

Ngô Uyển Uyển chỉ thốt ra một chữ, anh đã đau lòng không chịu nổi. Là do anh vừa rồi quá xúc động, chắc chắn vì dùng sức quá nhiều nên mới làm cô khó chịu.

"Con gái khi trở thành phụ nữ lần đầu tiên đều đau như vậy cả." Triệu Mạc vụng về an ủi, chỉ biết ôm cô chặt hơn, như đang ôm một báu vật hiếm có, sợ buông tay là sẽ biến mất.

Uyển Uyển nằm gọn trong lòng anh bỗng nhiên òa khóc, thân hình nhỏ bé nức nở run rẩy.

Triệu Mạc cuống quýt: "Uyển Uyển, sao vậy? Có phải vừa rồi anh làm em đau không?"

Ngô Uyển Uyển ngấn lệ lắc đầu, đôi mắt đẫm nước nhìn anh: "Em đã là người của anh rồi, sau này anh đừng bỏ rơi em..."

Triệu Mạc ôm chặt lấy cô, dỗ dành: "Anh thương em còn không kịp, sao có thể bỏ rơi em? Em yên tâm, sau này anh sẽ yêu thương em, mạng này anh cũng cho em."

Ngô Uyển Uyển đưa tay bịt miệng anh: "Em không cần mạng của anh, em chỉ cần anh đối tốt với em thôi."

Triệu Mạc nắm lấy tay cô hôn lên, ánh mắt chân thành: "Được! Anh thề cả đời này sẽ đối tốt với em."

Anh không biết nói lời đường mật, chỉ có một tấm lòng son sắt, trong tim chỉ chứa mỗi hình bóng cô. Giờ đây ước nguyện đã thành, anh chỉ mong cả đời này cô luôn ở bên cạnh, anh sẽ dốc hết ruột gan để đối tốt với cô.

Nghe những lời này, tủi thân trong lòng Ngô Uyển Uyển vơi đi ít nhiều. Từ nay về sau, cô không còn là con gái nhà người ta nữa, cô đã trở thành phụ nữ, là người phụ nữ của Triệu Mạc.

Ngô Uyển Uyển bị anh giày vò đến mệt lả, nằm trong lòng anh nhắm mắt lại. Nhưng chưa kịp ngủ, cô đã cảm thấy côn thịt cứng ngắc nóng hổi giữa hai chân anh dán chặt vào đùi mình, nóng đến mức cô khó chịu.

"Anh xê cái cây gậy lớn kia ra chút đi, nóng làm em không ngủ được." Ngô Uyển Uyển tưởng nó lúc nào cũng nóng như thế, hoàn toàn không biết là do đàn ông phát dục không được thỏa mãn nên nó mới thô to và nóng bỏng như vậy.

Cô đưa tay định đẩy ra, móng tay vô tình quẹt qua phần quy đầu nhạy cảm, khiến Triệu Mạc rên lên một tiếng nghèn nghẹn.

Anh nắm chặt cổ tay cô, giọng khàn đặc như đang kìm nén cực độ: "Đừng chạm vào! Chồng em sẽ không chịu nổi đâu."

"Tại sao? Anh bị thương à?" Ngô Uyển Uyển lo lắng nhìn xuống dưới thân anh. Ánh trăng hắt vào phòng tuy không rõ lắm, nhưng cô vẫn thấy được đường nét hùng vĩ của côn thịt kia, gân guốc thô to đến đáng sợ.

Tiểu huyệt cô theo phản xạ co rút lại, hai chân khép chặt, nỗi đau ban nãy cô vẫn chưa quên.

Thấy bộ dạng hoảng sợ của cô, Triệu Mạc không nỡ làm cô bị thương, càng sợ dọa cô chạy mất.

Tương lai còn dài, anh không thể quá nóng vội.

Anh một tay ôm lấy cô, tay kia kéo tay cô đặt lên côn thịt của mình, dỗ dành: "Em giúp chồng sờ sờ nó đi, sờ rồi nó sẽ không nóng như thế nữa."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...