"Vậy để em đối tốt với anh." Dáng vẻ nghiêm túc chân thành của cô làm Triệu Mạc nóng ran cả người.
Anh mới phát hiện ra, tuy cô vợ nhỏ của anh đã sinh con, nhưng tâm hồn vẫn như một cô bé con, hoàn toàn không biết cách làm vợ, không biết cách chiều chồng.
Nhưng thế cũng tốt, cô cứ mãi ngây thơ vui vẻ như vậy, như một cô gái nhỏ.
Yết hầu Triệu Mạc chuyển động, đôi mắt đen láy dán chặt vào động tác cởi cúc áo của cô. Vì tiện cho con bú nên cô không mặc áo lót, vừa cởi cúc áo váy ra, hai bầu vú lập tức nảy ra ngoài.
So với lúc mang thai, vú cô bây giờ còn to hơn, trắng hơn, và trước kia vú cô vểnh cao, giờ hơi trễ xuống thành hình bát úp, nhưng lại mang một vẻ phong tình rất khác.
Ngô Uyển Uyển cởi hết cúc áo, luống cuống ngồi bên mép giường, nhìn anh, mặt đỏ bừng.
"Uyển Uyển, em sinh con xong càng quyến rũ hơn." Triệu Mạc cúi người, bàn tay thô ráp xoa nắn bầu vú cô, hơi dùng sức một chút, bầu vú căng sữa lập tức phun ra tia sữa trắng.
"Ưm... bóp nhẹ thôi, sữa chảy ra hết rồi." Ngô Uyển Uyển chống tay ra sau, ưỡn ngực trước mặt anh, mặc cho anh xoa nắn.
Ánh mắt Triệu Mạc tối sầm, cố tình bóp mạnh một cái, sữa phun ra, anh liền cúi xuống, ngậm lấy đầu vú mà uống.
Tháng ở cữ cô được tẩm bổ tốt, sữa rất nhiều, Tiểu Ái Uyển bú một bên vú còn không hết, Triệu Mạc chỉ cần mút nhẹ, sữa đã tuôn ra xối xả.
Anh nuốt 'ừng ực', uống cạn dòng sữa ngọt ngào.
"Ông xã, đừng uống hết, lát nữa con dậy còn phải bú nữa."
"Suốt ngày chỉ biết đến con gái cưng, quên sạch ông chồng tốt này rồi phải không?" Triệu Mạc hờn dỗi vén váy cô lên, bàn tay to trượt dọc theo đùi cô lên trên.
"Hừ, chồng người ta có ai đi tranh ăn với con đâu."
Tay anh chạm vào giữa hai chân cô, gạt quần lót sang một bên, sờ soạng cửa huyệt hơi ẩm ướt, miệng nói lời thô tục: "Cái huyệt dâm lâu thế không bị ông xã làm, sao lại không ướt thế này?"
"Nói bé thôi, đừng để con nghe thấy." Từ lúc sinh con, cô không chịu cho anh nói bậy nữa, sợ con bé tí đã nghe thấy điều không hay.
Triệu Mạc oan ức quá chừng, làm tình mà không cho nói tục, định làm anh nghẹn chết à?
"Con có hiểu gì đâu, đợi con lớn chút nữa thì đuổi sang phòng khác ngủ riêng." Anh quệt một ít dâm thủy ở cửa huyệt, ấn ngón tay vào trong: "Uyển Uyển, sao em sinh con rồi mà huyệt vẫn chặt thế này? Cắn chặt đến mức ngón tay anh không vào được."
Lời này anh nói thật, tiểu huyệt của cô lâu ngày không được chạm vào, vừa nhạy cảm vừa chặt khít, anh mới đút một ngón tay vào mà cả người cô đã căng cứng, từng thớ thịt bên trong như cảm nhận rõ ràng sự xâm nhập của ngón tay anh.
Ngô Uyển Uyển cắn môi chịu đựng, Triệu Mạc còn khó chịu hơn, mới một ngón tay đã chặt thế này, không biết gậy lớn của anh vào thì bị cắn chặt đến mức nào.
Anh lại không nỡ làm mạnh, sợ làm cô bị thương.
Triệu Mạc từ từ đẩy ngón tay vào sâu, Ngô Uyển Uyển không chịu nổi run rẩy cả người: "Triệu Mạc... đừng... mau rút tay ra đi."
"Uyển Uyển, chịu khó một chút, ông xã cũng đang nhịn khổ sở lắm đây, nếu ông xã cứ thế đâm vào, cái lỗ nhỏ non nớt này của em sẽ bị thương mất." Ngón tay Triệu Mạc rút ra rồi lại từ từ đẩy vào, toàn thân anh căng cứng vì phải kìm nén.
Cây gậy lớn dưới háng dựng đứng thành một cái lều cao ngất, anh cảm giác nó sắp nổ tung vì căng trướng rồi.
Bạn thấy sao?