Chương 113: Chương 113 - Lại có thai thì làm thế nào?

Triệu Mạc thở dốc rút côn thịt ra, toàn thân Ngô Uyển Uyển ửng hồng vì bị đâm xuyên, cửa huyệt trào ra hỗn hợp tinh dịch và dâm thủy, đầu vú phun ra sữa trắng, cả người toát lên vẻ dâm loạn mê người.

Cây gậy lớn dưới háng Triệu Mạc không kìm được giật giật, làm tình với vợ anh bao nhiêu lần cũng không thấy đủ.

"Uyển Uyển, sao em quyến rũ thế này? Làm một lần không đã chút nào." Nói rồi, anh lại định đưa tay xoa nắn vú cô.

Ngô Uyển Uyển gạt tay anh ra, vẻ mặt không vui: "Vừa nãy anh... lại bắn vào trong rồi, lỡ lại có thai thì làm sao?"

"Có thai thì đẻ, đẻ cho anh càng nhiều con càng tốt."

"Anh coi em là cái gì hả? Em mới sinh Tiểu Ái Uyển được hơn một tháng, anh đâu có biết sinh con đau thế nào." Cô nằm trên bàn sinh đau chết đi sống lại, đau suốt một đêm, anh tự dưng có con gái thì vui rồi.

Triệu Mạc thấy cô giận thật, lại phải dỗ dành: "Không đẻ thì không đẻ, có con gái là đủ rồi, đỡ phải sinh thêm đứa nữa tranh sữa với anh."

"Nói linh tinh, thế mà vừa nãy anh còn..." Ngô Uyển Uyển tức muốn chết, nắm tay đấm thụp vào ngực anh.

Nắm đấm của cô chẳng có chút lực nào, cô cũng không nỡ đánh mạnh, đánh vào người anh như bông gòn đập vào sắt, chẳng xi nhê gì mà còn làm anh ngứa ngáy trong lòng.

Triệu Mạc nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô, xoa nắn trong lòng bàn tay mình: "Lần sau anh không thế nữa, lần này tại anh không nhịn được, lâu quá anh không chạm vào em, huyệt nhỏ em vừa non vừa nhiều nước, anh chỉ muốn ở trong đó lâu thêm một chút thôi."

"Thôi được rồi, đừng nói nữa, mau ngủ đi." Ngô Uyển Uyển nghe anh càng nói càng bậy bạ, biết anh chưa thỏa mãn dễ dàng như vậy đâu, vội kéo chăn trùm kín đầu đi ngủ.

Triệu Mạc đời nào chịu, mèo đã nếm mùi mỡ thì tham lam vô độ, anh cũng chui tọt vào chăn nằm cạnh cô, tay không yên phận sờ soạng người cô. Người cô mềm quá, mềm nhũn ra, anh thích nhất là vừa ngủ vừa sờ cô.

"Triệu Mạc, bỏ tay ra."

"Không bỏ, anh thích sờ người em mềm mềm đi ngủ."

"Lưu manh, mau bỏ ra." Ngô Uyển Uyển bị bàn tay chai sần của anh sờ đến khó chịu.

"Lại gọi anh là lưu manh à?" Triệu Mạc lật người, đè lên cô: "Làm chồng em mà ngày nào cũng bị gọi là lưu manh, được thôi, vậy sau này ngày nào anh cũng giở trò lưu manh với em."

"Đừng... đừng sờ." Trong chăn, bàn tay to của Triệu Mạc sờ lên vú cô, dùng sức xoa nắn. Cặp vú vừa bị anh uống cạn sữa trở nên mềm mại, mặc anh nhào nặn trong lòng bàn tay.

"Vú em mềm thật đấy, to hơn lúc chưa có con nhiều, ngày nào về nhìn thấy vú em lắc lư, lắc đến mức anh ngứa ngáy trong lòng." Ngày nào về nhà cũng thấy cô mặc váy mỏng, không mặc áo ngực, đi một bước ngực rung một cái, nhìn thấy mà không ăn được, khó chịu vô cùng.

Nếu trong nhà không có người khác thì anh đã xông vào bóp cho đã rồi, nhưng vì để có người chăm sóc Uyển Uyển nên đón mẹ vợ sang ở cùng, hai vợ chồng cũng không được tự nhiên như trước.

"Anh ngày nào cũng chỉ biết nghĩ đến mấy chuyện này thôi."

"Có cô vợ xinh đẹp thế này bên cạnh, không nghĩ đến chuyện này mới lạ đấy." Triệu Mạc đè lên người cô, gác chân cô lên vai mình, trầm người xuống, côn thịt tách mở tiểu huyệt chặt chẽ, xông vào trong.

Ngô Uyển Uyển không kìm được rên lên, theo từng cú thúc của anh, tiếng rên rỉ ngày càng cao vút.

Ham muốn bị châm ngòi như đê vỡ.

Ngô Uyển Uyển cũng đã lâu không được tưới tắm, người bị anh chạm vào là chảy nước.

Triệu Mạc biết vợ yêu đã bị khơi gợi ham muốn, côn thịt bắt đầu đâm rút không kiêng nể gì nữa.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...