Chương 114: Chương 114 - Chuyển ra ngoài ở

Anh làm cho Ngô Uyển Uyển rên la không ngớt, trận chiến này kéo dài đến tận nửa đêm. Cuối cùng Ngô Uyển Uyển khàn cả giọng, toàn thân đau nhức, tiểu huyệt bị anh ra vào sưng tấy không khép lại được, tinh dịch bắn đầy người.

Lúc này anh mới thỏa mãn ôm cô ngủ.

Hôm sau Ngô Uyển Uyển dậy muộn, mẹ Ngô nấu cơm xong cô mới dậy. Vừa ra khỏi phòng đã thấy mẹ Ngô đang lúi húi xới cơm, nhớ lại tiếng kêu la đêm qua, cô đoán chắc mẹ đã nghe thấy.

Ngô Uyển Uyển đỏ mặt giải thích: "Mẹ, hôm nay con dậy muộn quá."

Mẹ Ngô không nói gì, chỉ cười, bảo cô mau ăn cơm. Ánh mắt "biết tuốt" của bà khiến Ngô Uyển Uyển càng thêm ngượng ngùng.

Lần sau nhất quyết không để Triệu Mạc làm loạn nữa!

Buổi tối Triệu Mạc về, tinh thần sảng khoái, miệng cười toe toét đến tận mang tai, ánh mắt nhìn Ngô Uyển Uyển sáng rực.

Mẹ Ngô hầm canh gà, lại hấp trứng, những món ăn mà trước đây cả nhà không dám mơ tới, giờ đã trở thành món thường ngày.

Bà còn xào thêm mấy món rau, đủ cả mặn chay. Mẹ Ngô ở nhà chỉ phụ giúp nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa. Dù Triệu Mạc bận rộn đến mấy cũng không để bà giặt tã cho con hay giặt quần áo cho Uyển Uyển, tối nào về anh cũng tự tay giặt.

Mẹ Ngô thấy vậy là đủ, bà cũng biết mình ở đây lâu sẽ ảnh hưởng đến tình cảm hai vợ chồng trẻ.

Thế nên vừa xới cơm, ngồi xuống bàn ăn, mẹ Ngô liền mở lời: "Mẹ thấy mẹ ở nhà cũng chẳng có việc gì làm, ban ngày chơi với tiểu Uyển, nấu bữa cơm, tối các con ngủ sớm, mẹ cũng không ngủ được, đi lại sợ làm phiền các con. Mẹ thấy sau con phố này có nhà lầu hai tầng cho thuê phòng đơn, rẻ lắm, mẹ muốn chuyển sang đó ở."

"Mẹ, sao mẹ lại muốn chuyển đi? Mẹ ở đây không tốt sao?" Ngô Uyển Uyển giật thót, tưởng mình làm gì sai khiến mẹ phật ý.

"Không phải không tốt, mà là thấy gò bó. Ban ngày mẹ nấu cơm trông cháu còn có việc làm, tối đến buồn chân buồn tay lắm. Hơn nữa... ở chung lâu cũng bất tiện, mẹ quen sống một mình rồi."

Ngô Uyển Uyển vẫn đang tự kiểm điểm bản thân, Triệu Mạc đã hiểu ý mẹ vợ. Anh lùa mấy miếng cơm, gật đầu nói: "Được, mẹ quyết rồi thì cứ chuyển sang đó, cũng gần đây thôi, đi bộ hai phút là tới. Mẹ cần gì cứ nói, tiền thuê nhà mẹ không cần lo, con và Uyển Uyển chắc chắn không để mẹ bỏ tiền túi đâu."

Mẹ Ngô cười: "Vẫn là con rể chu đáo, ăn miếng thịt gà đi con."

Tối hôm đó mẹ Ngô đi thuê nhà luôn. Phòng sạch sẽ thoáng mát, nằm trên tầng hai của một khu tập thể, người thuê trước dọn dẹp sạch sẽ mới đi nên có thể dọn vào ở ngay.

Mẹ Ngô cũng chẳng có nhiều đồ đạc, cầm mấy bộ quần áo, vác chăn màn sang ở luôn trong đêm.

Ngô Uyển Uyển trong lòng khó chịu, tiễn mẹ sang nhà mới xong mặt cứ bí xị, Triệu Mạc dỗ thế nào cũng không được.

"Uyển Uyển, sao em không vui? Em không muốn mẹ ra ở riêng à?"

"Sao mẹ cứ nhất định phải chuyển đi? Có phải em làm gì sai khiến mẹ giận không? Mẹ không muốn trông cháu cho chúng ta nữa à? Nhưng tháng nào anh cũng đưa tiền sinh hoạt cho mẹ mà, sao mẹ không chịu ở cùng chúng ta nữa?" Ngô Uyển Uyển nghĩ mãi không thông.

Triệu Mạc cười hì hì, ôm cô vào lòng dỗ dành: "Anh đoán là tối qua mẹ nghe thấy hai đứa mình đánh trận, biết em ngại nên chuyển đi đấy."

"Hả? Nghe thấy thật á? Nhà gì mà không cách âm thế không biết." Mẹ cô ở gian nhà ngang trong sân mà cũng nghe thấy cơ à.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...