Chương 115: Chương 115 - Em yêu anh ấy, trước sau như một

Triệu Mạc chỉ cười không nói, không nói cho cô biết tối qua tiếng rên rỉ lẳng lơ của cô to và quyến rũ đến mức nào, đừng nói mẹ vợ, e là hàng xóm cũng nghe thấy hết.

Nhưng có mẹ vợ trong nhà anh cũng thấy gò bó thật, lúc nào cũng phải giữ ý giữ tứ, muốn "làm" vợ một cái cũng phải đợi đóng cửa phòng mới được.

Quan trọng nhất là, có người trong nhà, cô vợ nhỏ của anh cứ vặn vẹo e thẹn, cái này không cho sờ, cái kia không cho đụng, khó chịu chết đi được.

Trại heo của Triệu Mạc ngày càng ăn nên làm ra, anh còn tự mày mò chế tạo hệ thống cho heo ăn tự động, rất nhiều người đến đặt mua máy móc của anh.

Họ đến học hỏi kinh nghiệm nuôi heo, tham quan trại heo, đặt mua heo giống của anh.

Con gái đã đầy tháng từ lâu, Triệu Mạc mới xong việc, nhớ ra phải làm tiệc đầy tháng cho con.

Tiệc đầy tháng được tổ chức ở nhà hàng sang trọng nhất huyện, bày mấy chục mâm, bao trọn cả ba tầng lầu, tưng bừng náo nhiệt tổ chức bữa tiệc đầu đời cho Tiểu Ái Uyển. Cũng coi như tiệc mừng sinh nhật.

Ngô Uyển Uyển nằm mơ cũng không ngờ có ngày mình được sống sung sướng thế này, con gái mình sinh ra được tổ chức tiệc trăm ngày ở nhà hàng sang trọng nhất.

Đúng lúc vui vẻ nhất thì một vị khách không mời mà tới xuất hiện ở nhà hàng.

Lý Phụng Đức mất tích bấy lâu, nghe anh họ Ngô Uyển Uyển kể chuyện đầy tháng con cô, liền không mời mà đến.

Còn mang theo quà cho đứa bé, một chiếc kiềng vàng nạm ngọc, tự tay đeo lên cổ Tiểu Ái Uyển.

Từ lúc Lý Phụng Đức xuất hiện, sắc mặt Triệu Mạc cứ âm trầm, nhìn anh ta đeo kiềng cho con gái mình cũng chẳng có chút ý tứ chào đón nào.

Làm Ngô Uyển Uyển thấy ngại: "Đã đến rồi thì vào ăn bữa cơm đi ạ." Cô mời Lý Phụng Đức.

"Thôi, anh có việc tiện đường qua đây, nghe anh họ em nói hôm nay đầy tháng con em nên ghé qua chúc mừng. Anh còn có việc phải đi, không ăn cơm được. Uyển Uyển, anh muốn nói riêng với em vài câu được không?"

Ngô Uyển Uyển nhìn Triệu Mạc đứng bên cạnh. Triệu Mạc dù không tình nguyện, nhưng lúc này cũng phải tỏ ra rộng lượng, anh đưa tay bế Tiểu Ái Uyển từ tay cô, gật đầu với cô: "Em đi đi."

Ngô Uyển Uyển đi theo Lý Phụng Đức ra ngoài nhà hàng, hai người đứng bên đường, trông hệt như bạn bè lâu ngày gặp lại hàn huyên tâm sự.

Lý Phụng Đức nhìn cô, cúi đầu cười ngượng ngùng: "Xem ra anh nói sai rồi, em chọn cậu ta là đúng, cậu ta cho em cuộc sống rất tốt. Anh chỉ muốn hỏi một câu, trước đây, em đã từng thích anh chưa? Có từng nghĩ đến chuyện ở bên anh không?"

Ngô Uyển Uyển do dự một chút rồi gật đầu, giờ cô đã buông bỏ hoàn toàn, chẳng có gì không thể nói: "Em từng nghĩ sẽ ở bên người có học thức như anh, nhưng sau này em nhận ra suy nghĩ đó chưa chín chắn."

"Sao lại chưa chín chắn? Chẳng lẽ anh không cho em được cuộc sống em mong muốn sao?"

"Tuy em biết chữ, nhưng em không đọc nhiều sách, ở bên anh em biết nói chuyện gì? Danh tác của ai hay triết lý của ai? Anh có biết gánh nước không? Anh có biết làm việc đồng áng không? Anh có biết giặt quần áo cho em không? Những việc này anh đều không biết làm, chẳng phải cuối cùng vẫn là em làm sao?"

Lý Phụng Đức cười khổ: "Cậu ta làm được à?"

"Anh ấy làm được. Anh ấy không nói chuyện danh tác triết lý với em, nhưng ngày nào anh ấy cũng hỏi em muốn ăn gì, mỗi lần về nhà đều mua điểm tâm cho em. Anh ấy cũng không bắt em làm việc, đến quần áo anh ấy cũng giặt cho em. Trong cuộc sống thực tế, dù anh ấy là một gã đồ tể, anh ấy cũng sẵn sàng hy sinh bản thân, toàn tâm toàn ý đối tốt với em."

"Cho nên em yêu cậu ta rồi?"

"Em yêu anh ấy, trước sau như một, từ lúc ở bên anh ấy em đã yêu rồi." Điều này cô chưa từng nghi ngờ, chỉ là tình yêu ngây ngô thủa ban đầu, giờ đây đã trưởng thành hơn, biết anh là bến đỗ cuộc đời, sẽ cùng cô đi hết kiếp này.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...