Chương 116: Chương 116 - Ghen

Lý Phụng Đức gật đầu, anh thua rồi, anh chỉ muốn biết tại sao mình thua thôi.

Nhìn dáng vẻ của Lý Phụng Đức, Ngô Uyển Uyển không kìm được khuyên nhủ: "Anh Phụng Đức, anh sẽ tìm được một cô gái có thể cùng anh bàn luận triết học và văn chương."

"Anh tìm được rồi, cô ấy đúng như em nói, rất đáng yêu, biết cùng anh nói chuyện triết học và văn chương."

"Thật sao?" Ngô Uyển Uyển nghe vậy rất vui: "Vậy thì tốt quá, hôm nào rảnh anh dẫn cô ấy đến chơi nhé."

"Để sau này tính, anh sắp được cử đi nước ngoài, lần này coi như đến tạm biệt em, chúc em hạnh phúc. Thấy Triệu Mạc đối xử tốt với em, anh cũng yên tâm rồi."

Từ đầu đến cuối ánh mắt Lý Phụng Đức không rời khỏi cô, nhìn bóng lưng cô rời đi, trong lòng tràn đầy tiếc nuối. Nếu lúc trước anh dũng cảm hơn một chút, liệu cô có trở thành vợ anh không?

Cô luôn cảm thấy mình không xứng với anh, nhưng lại quên mất những năm tháng cô ngồi xổm bên cạnh anh, ngước đôi mắt ngây thơ hỏi anh về những điển cố trong sách.

Anh thích cô, chưa bao giờ bận tâm xuất thân của cô, anh cũng có thể gánh nước làm việc vì cô, chỉ là cô không cho anh cơ hội đó.

Cô đã là vợ người ta rồi...

Vậy anh chỉ đành chúc phúc cho cô, dùng lời nói dối của mình mong cô được yên lòng.

Biết đâu như lời cô nói, một ngày nào đó, anh sẽ tìm được cô gái khiến anh rung động...

Về đến nhà, Ngô Uyển Uyển cảm nhận rõ sự khác thường của Triệu Mạc. Anh uống khá nhiều rượu với khách, đến lúc tiệc tan vẫn ngồi một mình chờ giải rượu.

Mẹ Ngô bế con về trước, Ngô Uyển Uyển đến đỡ anh, nhưng bị anh tránh đi. Triệu Mạc loạng choạng đứng dậy: "Anh tự đi được."

Ngô Uyển Uyển cũng không tranh cãi với anh, đi theo sau anh về nhà.

Mẹ Ngô đặt đứa bé đã ngủ say vào phòng, ra thấy Triệu Mạc say khướt, quan tâm hỏi: "Triệu Mạc say rồi à? Để mẹ đi nấu bát nước đường cho con giải rượu nhé."

"Không cần đâu mẹ." Triệu Mạc buông hai chữ, đi vào phòng, ngồi xuống ghế sofa tự rót cốc nước lạnh uống.

Mẹ Ngô cảm thấy có gì đó không ổn, nhìn Ngô Uyển Uyển: "Nó làm sao thế? Hình như giận dỗi gì à."

Ngô Uyển Uyển biết nguyên do, nhưng không thể nói ra: "Không sao đâu mẹ, anh ấy uống say nên ngáo ngơ đấy, mẹ về nghỉ đi, hôm nay mẹ mệt cả ngày rồi, để con chăm sóc anh ấy là được."

Mẹ Ngô biết mình ở đây cũng chẳng giải quyết được gì, gật đầu đi ra về.

Ngô Uyển Uyển cài then cửa, vào phòng khách. Triệu Mạc ngồi trên sofa, nhắm nghiền mắt, uống rượu quá nhiều, giờ tỉnh rượu lại thấy đau đầu.

Ngô Uyển Uyển đứng sau lưng anh, ân cần đưa tay xoa bóp đầu cho anh.

"Đừng động vào anh, anh muốn yên tĩnh một mình." Triệu Mạc nghiêng đầu tránh tay cô.

"Anh muốn yên tĩnh hay không muốn để ý đến em?" Ngô Uyển Uyển hỏi.

"Không phải không muốn để ý đến em, anh uống nhiều quá, khó chịu thôi." Triệu Mạc quay người tìm cái gối dựa, đặt ở một đầu sofa, nằm xuống: "Lát nữa tỉnh rượu là hết thôi."

Ngô Uyển Uyển biết anh nói dối, bèn đi tới trước mặt anh, nhìn khuôn mặt đang nhíu mày nhắm mắt: "Anh trách em ra ngoài nói chuyện riêng với Lý Phụng Đức phải không?"

Triệu Mạc liếc nhìn cô một cái: "Không có."

Miệng thì nói thế, nhưng chuyện Ngô Uyển Uyển nói chuyện riêng với Lý Phụng Đức, trong lòng anh ít nhiều vẫn thấy khó chịu. Hôm nay đầy tháng con gái, hắn ta không mời mà đến, còn gọi vợ anh ra ngoài, quan trọng là lúc về Uyển Uyển còn rất vui vẻ...

Ở bên hắn nói vài câu mà cô vui thế sao? Ở bên anh chưa chắc đã được như vậy.

"Ừ." Ngô Uyển Uyển đi rót cốc trà đặc đưa cho anh: "Thế sao mặt anh cứ hầm hầm như ai nợ tiền thế?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...