Triệu Mạc nhận lấy cốc trà đặc, uống cạn một hơi: "Anh không hầm hầm mặt, cũng chẳng ai nợ tiền anh cả." Anh chỉ thấy khó chịu trong lòng, nhưng lại không muốn vì chuyện nhỏ nhặt này mà cãi nhau với Uyển Uyển, nên đành tự mình sinh sự.
Ngô Uyển Uyển đi đến trước mặt anh, ngồi hẳn lên đùi anh, hai tay ôm cổ anh: "Vậy anh đừng giận nữa được không?"
Triệu Mạc ngỡ ngàng nhìn cô vợ nhỏ chủ động sà vào lòng, đây là lần đầu tiên cô chủ động như vậy.
"Anh không giận." Triệu Mạc ôm eo cô, thú nhận: "Chỉ là trong lòng hơi khó chịu, anh chưa độ lượng đến mức tình địch xuất hiện trước mặt mà vẫn dửng dưng được."
Ngô Uyển Uyển bật cười: "Không ngờ anh lại hẹp hòi thế đấy."
"Phải, anh hẹp hòi đấy." Triệu Mạc không phủ nhận, nhìn bộ dạng vui vẻ của Uyển Uyển sau khi gặp Lý Phụng Đức, anh ghen muốn chết.
Dù ngoài miệng nói không quan tâm, nhưng trong lòng anh không làm được.
Ngô Uyển Uyển cụp mắt suy nghĩ một lát, rồi ngước lên nhìn anh, tay lại đưa xuống cởi cúc áo sườn xám.
Từng chiếc cúc trắng tinh được cởi ra, để lộ chiếc áo ngực trắng muốt bên trong. Hôm nay ra ngoài nên cô mặc loại áo ngực cài trước, chiếc áo nâng đỡ cặp vú tuyệt mỹ, phơi bày trọn vẹn trước mắt anh.
Cô giải phóng đôi gò bồng đảo khỏi áo ngực, bầu vú căng sữa vểnh cao, không cần chạm vào, đầu vú đã rỉ sữa. Cô dùng tay nâng bầu ngực mình lên, đưa đến bên miệng anh: "Anh đừng giận nữa, em cho anh ăn vú này."
Triệu Mạc nhìn dáng vẻ quyến rũ của cô, yết hầu chuyển động, cô vợ nhỏ chủ động càng thêm mê người.
Anh nuốt nước bọt, cố tỏ ra không quá vội vàng.
Nhưng bàn tay thô ráp đã sớm mò mẫm lên cặp mông cong vểnh của cô. Anh cúi đầu, há miệng ngậm lấy đầu vú, dùng sức mút mạnh, dòng sữa thơm ngọt lập tức chảy vào trong miệng.
Triệu Mạc cuối cùng không nhịn được nữa, ừng ực uống lấy uống để.
Ngô Uyển Uyển cảm nhận lực mút của anh, hai tay ôm đầu anh, cả người mềm nhũn dựa vào lòng anh.
Triệu Mạc ăn xong bên này lại chuyển sang bên kia, uống cạn sạch sữa trong hai bầu vú, cây gậy lớn dưới háng cách lớp quần cũng muốn chọc thủng trời xanh.
Ngô Uyển Uyển chủ động dang chân ngồi trên đùi anh, vén vạt sườn xám lên, kéo khóa quần anh xuống, lôi cây gậy lớn sưng to tím tái ra ngoài, gạt quần lót tam giác của mình sang một bên, cầm lấy côn thịt, men theo mép quần lót cọ xát vào cửa huyệt. Cô hơi nhổm người dậy, quy đầu nhắm ngay cửa huyệt, từ từ ngồi xuống.
"Ưm..." Ngô Uyển Uyển cắn môi, cảm nhận cửa huyệt từng chút một bị banh ra, cây gậy thô to của anh từ từ tiến vào, cuối cùng chạm đến hoa tâm mới dừng lại.
Triệu Mạc nằm mơ cũng không ngờ có ngày vợ mình lại chủ động lẳng lơ như vậy, lại còn là giữa thanh thiên bạch nhật...
Hai người đang ngồi trong phòng khách, cửa nhà mở toang, đối diện là sân vườn, chỉ có cổng lớn là cài then, thế mà cô lại phóng khoáng tự mình ngồi lên.
Triệu Mạc yêu chết cái dáng vẻ này của cô, hai tay bóp chặt eo cô không buông: "Uyển Uyển, sao tự nhiên em lại dâm thế?"
"Em sợ anh không vui." Ngô Uyển Uyển vòng tay ôm cổ anh, nhấp nhô lên xuống, côn thịt rút ra khỏi tiểu huyệt chặt khít, rồi lại theo động tác ngồi xuống của cô mà ngập sâu vào trong hang động ấm áp.
Theo chuyển động của cô, khoái cảm dần tăng nhiệt, Triệu Mạc kìm nén sự xao động trong cơ thể, tận hưởng sự lấy lòng chủ động của cô. Hóa ra đứa trẻ biết khóc thực sự có kẹo ăn.
Vậy thì thỉnh thoảng anh giả vờ giận dỗi chút cũng tốt đấy chứ.
Triệu Mạc thầm tính toán trong lòng, sau này cứ chốc chốc lại giả vờ giận dỗi để hưởng thụ sự chủ động của Uyển Uyển.
Bạn thấy sao?