Chương 119: Chương 119 - Làm đến tê dại cả huyệt nhỏ

"Ưm... a..." Cô chỉ có thể cảm nhận sự chiếm đoạt ngang ngược của anh, cảm nhận gậy lớn của anh mỗi lần đều đâm trúng hoa tâm.

Cô đã bắt đầu thích cách đối xử thô bạo này của Triệu Mạc, thích anh thúc mạnh vào người, thích anh đâm gậy lớn vào tận hoa tâm, khoái cảm đó, cô thậm chí có chút mê luyến...

Triệu Mạc làm cô trên ghế sofa đến chết đi sống lại, lên đỉnh mấy lần, toàn thân run rẩy, cửa huyệt bị ma sát đến tê dại, nước nôi chảy ướt đẫm cả ghế da thật.

Triệu Mạc mượn rượu làm càn, nhất quyết không buông tha cô, ra sức giải tỏa trên người cô. Đến cuối cùng, Uyển Uyển khản cả giọng anh mới chịu dừng lại.

Trên người cô, trên ghế sofa, đâu đâu cũng là tinh dịch trắng đục đặc quánh của anh.

Sau lần này, ham muốn của Uyển Uyển dường như được đánh thức, cô thế mà lại ngày ngày mong nhớ được Triệu Mạc làm, tốt nhất là về nhà cái là đè cô ra giường làm luôn.

Ngô Uyển Uyển cảm thấy mình bị bệnh rồi, cô vẫn đang cho con bú, sao lại có thể nghĩ nhiều đến chuyện đó thế chứ?

Hơn nữa, lúc mới sinh xong cô đâu có thế này, cô cứ thấy mình không bình thường.

Cô còn lén lút đến bệnh viện hỏi bác sĩ.

Bác sĩ bảo chuyện này bình thường, là do nồng độ hormone không ổn định, nhưng khuyên cô nên tiết chế, con còn nhỏ, sức khỏe cô chưa hồi phục hẳn, nếu lại có thai thì phiền phức.

Ngô Uyển Uyển ghi nhớ trong lòng, trước khi đi bác sĩ kê cho cô một vỉ thuốc tránh thai, dặn cô uống sau khi quan hệ để tránh mang thai.

Đây là lần đầu tiên cô biết có thứ gọi là thuốc tránh thai, nhưng có thuốc này đúng là bớt đi bao nhiêu phiền toái, không cần nơm nớp lo sợ Triệu Mạc bắn vào trong nữa.

Triệu Mạc cũng trở nên rất bận rộn, ngày nào anh cũng không ở trại heo thì đi bàn chuyện làm ăn. Máy móc tự động của anh bán ngày càng chạy, trại heo cũng không ngừng mở rộng quy mô, mở thêm mấy trại nữa rồi, anh còn muốn xây dựng thương hiệu thịt heo riêng.

Bây giờ đâu đâu cũng khuyến khích kinh tế cá thể, rào cản của Triệu Mạc cũng ít đi nhiều.

Chỉ có điều như vậy anh phải dồn toàn bộ tâm sức vào công việc kinh doanh. Trước kia anh còn cố gắng về nhà mỗi ngày, giờ vì phải đi khảo sát ở các thành phố khác, ba đến năm ngày không về nhà đã thành chuyện cơm bữa.

Mắt thấy Tiểu Ái Uyển từ lúc bập bẹ tập nói đến lúc biết đi, số ngày anh về nhà chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Ngô Uyển Uyển cũng từ nỗi nhớ nhung ban đầu chuyển thành oán trách. Nhà ngày càng có điều kiện, nhưng thời gian Triệu Mạc dành cho cô ngày càng ít, có lúc cô cảm thấy mình giống góa phụ hơn, một mình cùng mẹ nuôi con, chẳng thấy mặt mũi chồng đâu.

Những ngày tháng không có Triệu Mạc, Ngô Uyển Uyển ngày càng trưởng thành, hiểu chuyện hơn, trút bỏ vẻ ngây ngô thủa mới làm vợ, trở nên đằm thắm, tri thức hơn.

Mẹ Ngô thấy Uyển Uyển ngày nào cũng suy nghĩ lung tung, bèn động viên cô đi học, đi học thêm cái gì đó.

Dù sao thì bây giờ không như ngày xưa nhà nghèo rớt mồng tơi, giờ có tiền rồi, muốn làm gì thì làm.

Gần đến tết, cuối cùng Triệu Mạc cũng gọi điện báo sẽ về trước tết. Ngô Uyển Uyển lau dọn lại toàn bộ đồ đạc trong nhà, còn mua rất nhiều hoa giả về trang trí.

Mua thêm mấy chậu cây cảnh bốn mùa xanh tốt đặt trong sân.

Cuối cùng cũng đợi được Triệu Mạc về. Anh mặc bộ âu phục chỉnh tề, bớt đi vẻ thô kệch của gã nhà quê, thay vào đó là phong thái của một ông chủ.

Tiểu Ái Uyển đã biết chạy, biết gọi bố rồi.

Mẹ Ngô đặt Tiểu Ái Uyển xuống đất, dạy bé: "Mau, mau ra gọi bố đi con."

"Bố." Tiểu Ái Uyển ngọt ngào gọi, lao vào lòng Triệu Mạc.

"Ui cha, Tiểu Ái Uyển của bố." Triệu Mạc vốn định ôm Uyển Uyển trước, nhưng cũng không muốn để con gái lâu ngày không gặp tủi thân, bèn bế con gái đi đến trước mặt Uyển Uyển, dang rộng vòng tay.

Cứ tưởng cô vợ nhỏ sẽ không kìm được mà nhào vào lòng mình, nào ngờ Uyển Uyển chỉ hờ hững nghiêng người sang một bên: "Mẹ nấu cơm xong rồi, vào ăn cơm thôi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...