Ngô Uyển Uyển ngây thơ tin là thật, dưới sự dẫn dắt từ bàn tay to lớn của anh, cô vươn tay nắm lấy côn thịt đang ngạo nghễ dựng đứng kia. Côn thịt của anh quá lớn, một bàn tay cô nắm cũng không xuể.
Côn thịt lớn này cũng giống hệt như con người anh, khiến người ta nhìn mà phát sợ.
Bàn tay thô ráp của anh bao lấy tay cô, dạy cô cách tuốt lộng lên xuống trên thân gậy, từng nhịp từng nhịp. Ngô Uyển Uyển cúi đầu, chỉ cảm thấy tiếng hít thở trên đỉnh đầu ngày càng nặng nề, cuối cùng biến thành những tiếng thở dốc đầy kìm nén.
Ngô Uyển Uyển chỉ cảm thấy côn thịt lớn trong lòng bàn tay càng lúc càng nóng bỏng, chẳng hề giống như lời anh nói chút nào. Theo động tác tay lên xuống ngày càng nhanh của anh, côn thịt ấy lại càng thêm thô to, trướng lớn.
Cùng với một tiếng gầm gừ khẽ, dòng tinh dịch nóng hổi đặc quánh bắn trào ra, rơi đầy lên tay cô. Ngay sau đó, trong không khí liền tràn ngập mùi tanh nồng đặc trưng của đàn ông.
Côn thịt của anh giật giật, đem hết tinh hoa tích trữ bấy lâu bắn ra từng đợt, bắn tóe khắp nơi. Triệu Mạc hít sâu vài hơi mới đè nén được luồng khí huyết đang sục sôi trong người xuống, buông bàn tay đang nắm chặt tay cô ra.
Ngô Uyển Uyển dù có ngây ngô đến đâu cũng lờ mờ nhận ra được vài điều, cả khuôn mặt nóng bừng lên dữ dội. Cô vội vàng rút tay về, xoay người đưa lưng về phía anh: "Em buồn ngủ rồi, em muốn đi ngủ."
Triệu Mạc đè thấp giọng đáp: "Được."
Anh vẫn như cũ ôm chặt lấy cô từ phía sau, bao trọn cô trong lồng ngực mình.
Chẳng biết tại sao tư thế này lại khiến Ngô Uyển Uyển cảm thấy an toàn chưa từng có, rất nhanh liền chìm vào giấc ngủ say.
Ngoại trừ cây gậy thịt nóng hổi vẫn đang chọc vào mông khiến cô thấy hơi khó chịu ra thì đêm nay cô ngủ vô cùng ngon giấc.
Trong cơn mơ màng, cô nghe thấy tiếng dao thớt băm thịt. Ngô Uyển Uyển mở mắt, nhìn khung cảnh xa lạ trước mặt, nhất thời chưa phản ứng kịp. Cô giật mình ngồi bật dậy, chiếc chăn trên người trượt xuống, để lộ thân thể trần trụi nõn nà cùng đôi gò bồng đảo kiều diễm. Cô đỏ mặt, vội vàng tìm quần áo trên giường.
Cô quên mất, tối qua cô đã đến nhà Triệu Mạc, giờ đã là người phụ nữ của anh rồi...
Cửa mở ra, Triệu Mạc nương theo ánh sáng tờ mờ sáng bước vào, nhìn thấy thân thể trần trụi của cô đang bò trên giường, khí huyết toàn thân lập tức trào dâng cuồn cuộn.
Ngô Uyển Uyển thấy anh đi vào, vội vàng rúc lại vào trong chăn, quấn kín mít, khuôn mặt càng thêm đỏ lựng.
Tối qua trời quá tối, cô lại ngại ngùng không cho anh nhìn, nên dù biết thân thể cô mềm mại, anh vẫn chưa được tận mắt chiêm ngưỡng. Không ngờ sáng sớm nay vừa dậy đã bắt gặp cảnh tượng diễm lệ thế này.
Ngô Uyển Uyển thấy anh cứ đứng ngây ra ở cửa nhìn mình chằm chằm, mặt càng đỏ hơn, dứt khoát kéo chăn trùm kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt. Giọng nói từ trong chăn truyền ra, mang theo chút mơ màng ngái ngủ: "Quần áo của em đâu?"
"Còn sớm, em ngủ thêm chút nữa đi." Triệu Mạc vừa nói vừa tiến vào trong, từng bước ép sát. Thân hình cao lớn của anh thậm chí còn che khuất cả ánh nắng đang hắt vào cửa.
Ngô Uyển Uyển không đáp lời, khuôn mặt thẹn thùng không dám nhìn thẳng vào anh.
Miệng thì bảo cô ngủ tiếp, nhưng bàn tay to lớn lại vén một góc chăn lên, luồn tay vào trong. Bàn tay thô ráp chạm vào cơ thể non mềm ấm áp, cái lạnh từ tay anh khiến cô rùng mình một cái.
"Ưm... lạnh..." Đôi mắt e lệ của Ngô Uyển Uyển thoáng chút hờn dỗi nhìn hắn.
"Vậy để anh sưởi ấm cho em." Triệu Mạc không nói hai lời, cởi phăng quần áo trên người ra, xốc chăn chui vào trong.
"Không muốn... Em bảo tay anh lạnh mà." Ngô Uyển Uyển có chút sợ sệt co người rúc vào góc trong.
Triệu Mạc căn bản không cho cô cơ hội trốn thoát, hắn vươn tay ôm cô vào lòng: "Không mà? Em sờ thử xem chồng em lạnh hay nóng?"
Quả thật, thân thể anh nóng hừng hực như một lò lửa, ngón tay lạnh có lẽ là do ban nãy vừa chạm vào nước lạnh hay đồ vật gì đó lạnh lẽo mà thôi.
Thế nhưng côn thịt lớn vừa cứng vừa nóng dưới thân anh lại đang chọc vào người cô, khiến cô cảm thấy không thoải mái chút nào.
Bạn thấy sao?