Triệu Mạc hơi sững sờ, rồi gật đầu: "Được."
Bữa cơm diễn ra khá hòa hợp, Tiểu Ái Uyển rất thích nói chuyện, hướng ngoại, suốt bữa ăn cứ bi bô không ngừng, tuy nói chưa sõi nhưng luôn cố gắng giao tiếp với Triệu Mạc.
Triệu Mạc cũng rất kiên nhẫn lắng nghe con gái nói, nhưng ánh mắt cứ liên tục liếc về phía Uyển Uyển.
Uyển Uyển luôn giữ nụ cười trên môi, gắp thức ăn cho anh, thỉnh thoảng lau miệng cho Tiểu Ái Uyển.
Mẹ Ngô bón cho Tiểu Ái Uyển ăn, cô không cần động tay.
Ăn xong bữa cơm, mẹ Ngô ôm Tiểu Ái Uyển hỏi: "Hôm nay Ái Uyển ngủ với bà ngoại nhé? Con hổ bông bà ngoại mới mua cho con vẫn để ở nhà bà đấy."
Mẹ Ngô đã không còn ở nhà thuê nữa, Triệu Mạc mua cho bà một cái sân nhỏ ngay trên con phố này, gần hơn trước. Vì Tiểu Ái Uyển do một tay bà chăm sóc nên buổi tối con bé không bài xích việc ngủ với bà.
Chủ yếu là mẹ Ngô hiểu ý, tiểu biệt thắng tân hôn, đôi vợ chồng trẻ tối nay cần không gian riêng tư.
Triệu Mạc thầm khen mẹ vợ tâm lý, nào ngờ Ngô Uyển Uyển nói: "Không sao đâu mẹ, con tự trông nó được, hôm nay mẹ cũng mệt rồi, về nghỉ sớm đi ạ." Nói rồi đưa tay đón lấy Tiểu Ái Uyển từ trong lòng mẹ Ngô.
Mẹ Ngô nhìn Triệu Mạc, nói: "Mẹ trông cháu nấu cơm có gì mà mệt, người mệt thật sự là Triệu Mạc kìa, đi cả tháng nay rồi nhỉ? Về nhà phải nghỉ ngơi cho khỏe, con chăm sóc Triệu Mạc cho tốt."
"Không sao đâu ạ, con sẽ không để con bé làm ồn anh ấy đâu." Ngô Uyển Uyển lấy cái đèn lồng nhỏ cho Tiểu Ái Uyển chơi.
Triệu Mạc cảm thấy cô vợ nhỏ của mình thay đổi rồi, xinh đẹp hơn, nhưng không còn tốt với anh như trước nữa.
Anh cũng chỉ đành hùa theo Uyển Uyển: "Mẹ, không sao đâu, mẹ về nghỉ ngơi đi ạ, cũng lâu rồi con không gặp con gái, để con chơi với nó một lúc."
"Được rồi, vậy hai vợ chồng nghỉ sớm đi, Tiểu Ái Uyển nghịch cả ngày rồi, chắc cũng ngủ sớm thôi."
Mẹ Ngô giúp dọn bàn rồi về nhà mình, Ngô Uyển Uyển ôm con chơi, đừng thấy Tiểu Ái Uyển mới hơn một tuổi mà nghịch như quỷ sứ, một khắc cũng không rời người lớn.
Triệu Mạc cứ thế, vừa về đến nhà đã bị ghẻ lạnh...
Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc Tiểu Ái Uyển buồn ngủ, Uyển Uyển bế con về phòng dỗ ngủ, Triệu Mạc cũng lén lút đi theo vào phòng.
Tiểu Ái Uyển rất dễ dỗ ngủ, đặt xuống giường là ngủ ngay. Triệu Mạc thấy con ngủ rồi, gan cũng to lên, mấy tháng nay nghẹn chết anh rồi.
Vừa nãy vào sân, thấy Uyển Uyển mặc bộ sườn xám gấm đỏ, thân hình lồi lõm quyến rũ được tôn lên triệt để, khuôn mặt vốn ngây thơ giờ thêm vài phần kiều mị, ngay cả ánh mắt cười cũng câu hồn đoạt phách, côn thịt anh lập tức cứng ngắc. Nếu không có mẹ vợ ở đó, chắc anh đã không nhịn được đè cô ra làm một trận rồi.
Triệu Mạc leo lên giường, nằm sau lưng cô, vươn tay ôm lấy cô.
"Đừng... anh tắm chưa?" Ngô Uyển Uyển chống tay, nhỏ giọng hỏi.
"Anh tắm ở khách sạn rồi, mai tắm tiếp vậy." Anh thực sự không nhịn nổi nữa: "Uyển Uyển, mau cho anh sờ xem vú to lên chưa."
"Anh đi tắm đi đã, nước trong bình nóng lạnh vừa đủ đấy, mau đi tắm đi." Ngô Uyển Uyển đẩy đẩy anh, ý tứ rõ ràng.
Triệu Mạc dù không tình nguyện, nhưng mới về nhà, anh nhớ cô lắm rồi, đành phải chiều theo ý cô.
Thực ra trước khi về nhà anh đã tắm rửa sạch sẽ ở khách sạn rồi mới lên máy bay về, cốt để về đến nhà là có thể làm cô vợ nhỏ ngay.
Không ngờ cô vợ nhỏ còn bắt anh đi tắm.
Tắm thì tắm, Triệu Mạc tắm qua loa với tốc độ ánh sáng, vội vàng lao vào phòng, phát hiện Uyển Uyển nằm bên ngoài, con nằm giữa, một cái giường lớn, chỉ có phía trong cùng là trống, hai người còn bị con ngăn cách.
Bạn thấy sao?