Chương 121: Chương 121 - Sao lại hết sữa rồi

Triệu Mạc leo lên giường, bế thốc Tiểu Ái Uyển lên định đặt sang cái nôi bên cạnh.

Ngô Uyển Uyển vội ngăn lại: "Anh làm gì thế? Đừng làm con tỉnh."

"Trước đây con vẫn ngủ nôi mà? Sao giờ lại ngủ trên giường lớn?" Triệu Mạc đặt con vào nôi, cẩn thận đắp chăn cho bé.

"Vào đông rồi, em sợ con ngủ một mình bị lạnh." Trước đây lúc Triệu Mạc ở nhà, sợ hai người làm tình đụng vào con làm con tỉnh nên mới cho con ngủ nôi, sau đó anh đi vắng, cô ôm con ngủ quen hơi, cũng không cho con ngủ nôi nữa.

"Lớn thế này rồi, cũng nên cho ngủ riêng một phòng đi." Triệu Mạc vừa vén chăn nằm xuống, vừa cởi quần áo.

Lúc lột sạch sành sanh, người anh cũng chui tọt vào trong chăn.

"Uyển Uyển, nhớ em chết mất, ở bên ngoài ngày nào anh cũng nhớ em." Triệu Mạc vòng tay ôm trọn cô vào lòng, bắt đầu cởi quần áo cô.

"Đừng... sao anh vừa về đã nghĩ đến chuyện này thế." Ngô Uyển Uyển giữ chặt quần áo, không cho anh cởi. Anh về nhà, chẳng hỏi han cô câu nào, không hỏi xem hơn một tháng nay cô sống thế nào, con cái ra sao, nhào vào là đòi làm chuyện đó!

"Đương nhiên là muốn rồi, muốn đến đau cả người, chỉ muốn về nhà ôm em làm một trận ra trò." Triệu Mạc đã lâu không được cảm nhận sự chật hẹp ấm nóng của cái huyệt non, anh nhớ nó muốn chết.

Anh giật phăng quần ngủ của cô ra.

"Triệu Mạc, đừng làm thế, con dậy bây giờ." Ngô Uyển Uyển cứ ngoái nhìn sang cái nôi, con đã ngủ với cô hơn một tháng nay, không biết ngủ một mình có tỉnh giấc không.

"Không tỉnh đâu, tỉnh thì bế sang phòng bên cạnh, lớn rồi cũng nên ngủ riêng đi." Sức Triệu Mạc vẫn lớn như ngày nào. Cô có không chịu thế nào cũng bị anh lột sạch sành sanh ôm vào lòng.

"Anh nói linh tinh gì thế? Con mới hơn một tuổi." Ngô Uyển Uyển thấy anh thật nhẫn tâm, hoặc là anh quên mất con mình mới bao nhiêu tuổi rồi.

Triệu Mạc ôm thân thể trần trụi của cô, mềm mại ấm áp, tương phản rõ rệt với cơ thể nóng hừng hực của anh.

Anh ôm cô, thở dài thỏa mãn: "Uyển Uyển, người em mềm quá, lâu lắm rồi anh không được ôm em ngủ thế này."

Ngô Uyển Uyển cũng vậy, đã bao lâu rồi cô không được cảm nhận vòng tay nóng bỏng của anh...

Thế giới bên ngoài rộng lớn, hấp dẫn quá, chắc anh quên mất ở nhà còn có vợ con đang đợi.

Ngô Uyển Uyển để mặc anh ôm, ngửi mùi hương quen thuộc trên người anh, cô thấy yên lòng hơn nhiều. Dù giận anh về nhà không hỏi han gì, nhưng anh vẫn là chồng cô, là người mang lại cho cô sự ấm áp và cuộc sống sung túc.

Bàn tay to thô ráp của Triệu Mạc vuốt ve tấm lưng trần láng mịn, từ từ vòng ra trước ngực, nắm lấy bầu vú cô. Vú cô mềm nhũn, bóp bóp mấy cái, thế mà lại không có sữa.

"Sao lại hết sữa rồi?" Triệu Mạc vén chăn ra nhìn.

Cặp vú trắng nõn giờ đây mang thêm vẻ đằm thắm của người phụ nữ trưởng thành, vừa to vừa trắng, hơi xệ xuống, nhưng đầu vú vẫn hồng hào vểnh cao.

Ngô Uyển Uyển bị anh nhìn chằm chằm đến ngại ngùng: "Cai sữa cho Tiểu Ái Uyển rồi." Cô định kéo chăn che lại nhưng bị Triệu Mạc ngăn cản.

Đã lâu anh không được ngắm nhìn cơ thể cô kỹ càng thế này. Lúc này, ánh đèn trong phòng chưa tắt, soi rõ thân thể trắng ngần không tì vết của cô. So với trước kia, cơ thể đã qua sinh nở của cô càng thêm mặn mà quyến rũ, nhất là dạo gần đây, nét phụ nữ trên người cô càng lúc càng mê người.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cô vợ nhỏ khi bước vào nhà, anh đã biết cô bé của anh lớn rồi, thành phụ nữ thật rồi.

"Anh nhìn đủ chưa? Mau đắp chăn vào." Đã lâu không ân ái, những kiến thức cô học được bên ngoài cũng dạy cô biết lễ nghĩa liêm sỉ, cô thấy thế này không hay chút nào.

"Ngắm vợ mình thì ngắm bao nhiêu cho đủ."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...