Chương 122: Chương 122 - Sữa lại bị mút ra rồi

"Đừng nhìn nữa, mau ngủ đi, anh cũng mệt cả ngày rồi." Ngô Uyển Uyển giật lấy cái chăn đắp lên người.

Triệu Mạc ngạc nhiên: "Uyển Uyển, em thế mà không mắng anh là lưu manh nữa à." Trước đây cô toàn vừa hờn dỗi vừa mắng anh là lưu manh cơ mà.

"Mắng người không tốt."

"Uyển Uyển, lần này về anh thấy em khác trước nhiều lắm."

"Khác chỗ nào?" Ngô Uyển Uyển chẳng thấy mình khác gì cả.

"Trước đây em đâu có nói với anh mấy lời này." Anh thích Uyển Uyển của ngày xưa hơn, giận dỗi với anh cũng được, tức tối mắng anh cũng được, còn hơn là thái độ nhạt nhòa như bây giờ.

"Thôi được rồi, mau ngủ đi." Ngô Uyển Uyển tưởng thế là qua chuyện, nào biết từ lúc bước vào cửa nhìn thấy cô, anh đã tính toán xem đêm nay làm cô thế nào, làm bao lâu rồi.

Triệu Mạc chui vào trong chăn, đè lên người cô, cúi đầu ngậm lấy đầu vú cô mút mát.

"Ui da, đừng làm thế, Triệu Mạc..." Ngô Uyển Uyển không ngờ Triệu Mạc lại giở trò này.

"Uyển Uyển, trước đây em toàn gọi anh là ông xã mà." Triệu Mạc không vui, nâng mặt cô lên hôn ngấu nghiến.

Môi anh cọ xát trên má cô, rồi phủ lên đôi môi đỏ mọng mềm mại, gặm cắn như muốn nuốt chửng, cái lưỡi ngang ngược xông vào khoang miệng, hút hết mật ngọt của cô.

Nụ hôn kết thúc, cả hai đều thở hồng hộc, Ngô Uyển Uyển cũng bị anh khơi dậy ham muốn.

Triệu Mạc cúi đầu, tiếp tục ăn vú cô. Vú cô mềm quá, mềm hơn cả lúc đang cho con bú, nhưng anh thích lúc cô cho con bú hơn, có sữa để uống.

Nghĩ vậy, anh càng dùng sức mút mạnh đầu vú.

"Đau, Triệu Mạc, nhẹ thôi." Ngô Uyển Uyển cảm thấy anh sắp mút rách đầu vú cô ra rồi.

Triệu Mạc ăn đến hăng say, tay còn lại xoa nắn bên vú kia, lúc nhẹ lúc mạnh, biến hóa đủ hình dạng trong tay anh.

"Ưm..." Ngô Uyển Uyển bỗng thấy ngực căng tức.

Triệu Mạc thế mà lại mút ra sữa thật, anh uống lấy dòng sữa vừa tìm lại được, nuốt ừng ực.

"Triệu Mạc, khó khăn lắm em mới cai sữa cho con được, sao anh lại mút ra nữa rồi!" Ngô Uyển Uyển đẩy anh ra. Chắc là do mới cai sữa chưa lâu, sữa chưa tiêu hết hẳn, bị anh mút mạnh quá nên lại chảy ra.

"Tiểu Ái Uyển uống xong rồi, giờ đến lượt anh uống. Uyển Uyển, lần này về anh tính không đi nữa, sau này có đi công tác đâu cũng sẽ đưa em theo, được không?"

"Thôi, em ở nhà tốt mà. Con còn nhỏ, không tiện chạy ngược chạy xuôi."

Triệu Mạc về lần này cứ thấy khó chịu trong lòng, cảm giác Uyển Uyển lạnh nhạt với mình hơn hẳn. Anh không biết Uyển Uyển bị làm sao, có lẽ là do lần này đi lâu quá.

Anh cũng biết dạo này mải mê sự nghiệp mà bỏ bê gia đình, đi một lèo hơn tháng trời, chắc chắn Uyển Uyển giận anh rồi.

Triệu Mạc vùi đầu vào người cô, ra sức khơi gợi dục vọng, những nụ hôn chi chít rơi trên người cô, lướt qua ngực, bụng dưới, rồi tìm đến khu vườn bí mật...

"Đừng... bẩn." Ngô Uyển Uyển che tay giữa hai chân, không cho anh hôn xuống nữa.

"Lâu rồi không ăn huyệt em, cho anh ăn tí đi." Triệu Mạc gạt tay cô ra, miệng ngậm trọn lấy âm hộ cô.

"A..." Ngô Uyển Uyển không chịu nổi bấu chặt lấy gối. Tuy thỉnh thoảng Triệu Mạc về hai người cũng làm tình, nhưng đều là làm tình bình thường, kiểu ăn huyệt thế này đã lâu lắm rồi không có.

Cái lưỡi dày rộng của Triệu Mạc trêu chọc hạt đậu giữa hai mép âm hộ, day qua day lại, hạt đậu sưng đỏ cứng ngắc, rồi lưỡi anh trượt xuống dưới, tách mở môi bé, trêu chọc cửa huyệt.

Cửa huyệt vốn khô khốc bị lưỡi anh liếm vài cái đã nước nôi lênh láng.

Ngô Uyển Uyển thấy người mềm nhũn, bên trong trống rỗng ngứa ngáy tê dại. Cô biết mình muốn gì, nhưng lại sợ Triệu Mạc cứ tiếp tục thế này cô sẽ không nhịn được mà tiểu ra mất.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...