Ngô Uyển Uyển bị anh giày vò đến mức chịu không nổi, cuối cùng anh cũng xong việc, cô đẩy người anh ra, định đi rửa ráy rồi ngủ.
Nào ngờ Triệu Mạc túm lấy cô, kéo giật trở lại, một lần nữa đè cô xuống dưới thân.
Con sói đói bị bỏ đói hơn một tháng trời, làm sao có thể thỏa mãn chỉ với một lần.
"Không muốn nữa..." Sự giãy giụa của Ngô Uyển Uyển trở nên yếu ớt vô lực. Triệu Mạc bắt cô nằm sấp trên giường, còn mình thì quỳ bên mép giường, ôm lấy mông cô rồi thúc mạnh vào.
Cây gậy lớn nhắm ngay tiểu huyệt của cô đâm phập vào, cú va chạm khiến Uyển Uyển rên lên một tiếng nghẹn ngào, tiếp ngay sau đó là một trận đâm rút dồn dập như vũ bão.
Tiếng 'bạch bạch' vang vọng khắp căn phòng, hòa cùng tiếng rên rỉ của Uyển Uyển.
Ngô Uyển Uyển chống hai tay xuống giường, thân thể lắc lư theo từng cú thúc của anh, cặp vú trước ngực rũ xuống, đung đưa theo nhịp chuyển động.
Đã lâu lắm rồi Ngô Uyển Uyển không bị giày vò như thế này. Lần đầu tiên là thỏa mãn, nhưng đến lần thứ hai thì chỉ còn là mệt mỏi. Đã lâu không làm tình với cường độ cao như vậy, thể lực của cô không theo kịp.
"Ưm... a..." Ngô Uyển Uyển cảm nhận cây gậy thô to của anh ra vào trong tiểu huyệt, côn thịt tách mở mị thịt nhạy cảm, chen lấn qua từng lớp thịt mềm xếp nếp, chui tọt vào sâu bên trong, đâm thẳng vào cổ tử cung cô.
Cổ tử cung non mềm bị anh va chạm đến run rẩy, bị ép buộc phải hé mở một lỗ nhỏ, quy đầu hung hăng đục khoét, nong mở cổ tử cung, côn thịt xông vào, điên cuồng va chạm trong tử cung nhỏ bé của cô.
"A a a..." Ngô Uyển Uyển không chịu nổi sự kích thích quá độ này, thất thanh hét lên, ngửa đầu há miệng thở dốc: "Sâu quá... đừng... đừng dùng sức nữa."
"Uyển Uyển, gậy lớn của anh nhớ huyệt nhỏ của em muốn chết, ngày nào anh cũng muốn thúc vào cái huyệtnhỏ này."
"Anh đâm vào tử cung rồi... a ha... đừng dùng lực nữa." Cơ thể cô không chịu nổi nữa rồi.
Triệu Mạc nào có nghe lọt tai những lời này, chỉ biết cắm đầu cắm cổ nhấp mạnh.
Dưới sự tấn công mãnh liệt của anh, chẳng bao lâu sau, Ngô Uyển Uyển run rẩy đạt cao trào lần thứ hai.
Triệu Mạc làm tình đến sướng, mãi đến khi không nhịn được nữa mới hung hăng tông mở tử cung cô, bắn vào trong đó.
Đợi đến khi anh sảng khoái bắn xong, mới phát hiện Uyển Uyển nằm dưới thân đã nước mắt đầm đìa.
"Uyển Uyển, sao thế?" Triệu Mạc cảm thấy mình cũng đâu có giày vò quá đáng, mới có hai lần thôi mà, anh đã rất kiềm chế rồi.
Ngô Uyển Uyển hất tay anh ra, trừng mắt nhìn anh đầy giận dữ: "Lúc nào anh cũng ngang ngược như vậy!"
Triệu Mạc sững sờ tại chỗ, nhìn cô tự mình lấy tấm chăn mới đắp lên người, không thèm để ý đến anh nữa.
Triệu Mạc vì câu nói của cô mà khó chịu cả nửa đêm.
Anh ngang ngược chỗ nào chứ?
Cô không muốn cho anh làm nữa sao? Thế cô có từng nghĩ đến chuyện anh nhịn hơn một tháng trời không được nếm chút mùi thịt nào thì thèm khát đến mức nào không?
Sáng hôm sau, Ngô Uyển Uyển dậy từ sớm đi tắm rửa, trong lòng cô buồn bực, cảm thấy Triệu Mạc chẳng hề quan tâm đến cô, chẳng qua chỉ là tìm cách ngủ với cô mà thôi.
Tình yêu trong sách đâu có như thế này.
Cô nghĩ đến chuyện tối qua Triệu Mạc không hề dùng biện pháp tránh thai, chỉ để bản thân sướng mà hoàn toàn không màng đến cảm nhận của cô.
Nhớ đến vỉ thuốc tránh thai kê ở bệnh viện hồi trước tết, cô tìm ra, đọc hướng dẫn sử dụng rồi uống một viên.
Đúng lúc bị Triệu Mạc vừa ngủ dậy nhìn thấy: "Uyển Uyển, em sao thế? Bị ốm à? Em uống thuốc gì vậy?"
"Không có thuốc gì đâu, bổ sung vitamin thôi." Ngô Uyển Uyển có chút hoảng loạn cất thuốc vào ngăn kéo, rồi đi sang phòng chăm sóc Tiểu Ái Uyển.
Triệu Mạc không yên tâm đi theo vào: "Thật sự không sao chứ? Có phải em ở nhà một mình trông con mệt quá không? Hay là anh tìm bảo mẫu cho em nhé?"
"Không cần, mẹ chăm Ái Uyển tốt lắm rồi." Ngô Uyển Uyển lại khôi phục thái độ không mặn không nhạt như ngày hôm qua.
Triệu Mạc thắc mắc không biết Uyển Uyển rốt cuộc bị làm sao, lại sợ sức khỏe cô thực sự có vấn đề, bèn lén lấy vỉ thuốc còn thừa trong ngăn kéo của cô mang đến bệnh viện.
Bạn thấy sao?