Chương 125: Chương 125 - Thuốc tránh thai

Ngô Uyển Uyển đưa con và mẹ Ngô ra ngoài mua chút đồ, lúc về thì mẹ Ngô dẫn Tiểu Ái Uyển sang nhà hàng xóm chơi. Cô về nhà cất đồ trước thì thấy Triệu Mạc đã ở nhà, ngồi trong phòng khách, sắc mặt âm trầm.

"Hôm nay anh về sớm thế?" Sáng nay anh bảo với cô là ra ngoài bàn chuyện, về muộn cơ mà.

Triệu Mạc ném vỉ thuốc bị nắm đến biến dạng lên bàn, chất vấn: "Cái này là cái gì?"

Ngô Uyển Uyển nhìn qua là biết anh đã biết chuyện rồi: "Thuốc tránh thai."

"Tại sao em lại uống cái này? Bác sĩ bảo uống cái này lâu dài hại người lắm. Em uống từ bao giờ?" Triệu Mạc không hiểu, tại sao cô lại phải uống thuốc này.

"Chưa uống bao lâu, sáng nay mới uống một viên thôi, em không muốn có thai." Ngô Uyển Uyển rất thẳng thắn.

Tim Triệu Mạc nhói lên, chua xót. Trước đây cô luôn nói muốn mang thai con của anh, giờ lại bảo không muốn... cô không muốn mang thai con của anh nữa.

"Uyển Uyển, có phải anh đối xử với em chưa đủ tốt không?"

"Không phải, anh đối với em rất tốt rồi, anh cho em tất cả những gì em chưa từng dám nghĩ tới, cuộc sống không lo cơm áo gạo tiền, tiền tiêu không hết." Những thứ này hồi ở quê cô chưa từng dám mơ.

"Vậy tại sao..."

"Em chỉ là không muốn sinh con nữa thôi." Ngô Uyển Uyển cúi đầu, giọng nghẹn ngào: "Em chỉ là không muốn một mình nuôi con nữa..."

Tuy Tiểu Ái Uyển có mẹ giúp trông nom, nhưng Triệu Mạc dăm bữa nửa tháng lại vắng nhà, cô luôn có cảm giác mình là mẹ đơn thân. Lúc sinh Tiểu Ái Uyển anh còn ở bên cạnh, nhưng nếu mang thai đứa nữa, chắc chắn anh chẳng có thời gian ở bên cô.

Mỗi lần dắt Tiểu Ái Uyển đi dạo phố, nhìn gia đình người ta ba người vui vẻ bên nhau, cô lại thấy mình cô đơn lẻ loi.

"Em biết em không nên đòi hỏi quá nhiều, anh đã cho em cuộc sống rất tốt rồi, nhưng em thực sự không muốn tự mình sinh con tự mình nuôi." Nước mắt Ngô Uyển Uyển đảo quanh trong hốc mắt, chực chờ rơi xuống.

Triệu Mạc đau lòng vô cùng, càng tự trách mình đã không yêu thương cô đàng hoàng, hứa cho cô cuộc sống tốt đẹp, lại chưa từng nghĩ xem cuộc sống như thế có phải là điều cô muốn hay không.

Triệu Mạc bước tới, ôm chầm lấy Ngô Uyển Uyển, siết chặt vòng tay: "Uyển Uyển, là anh không tốt, là anh mải mê sự nghiệp, quên mất em và con, sau này sẽ không thế nữa."

Anh biết, Uyển Uyển của anh vẫn yêu anh như ngày nào, chỉ là chính anh đã không cho cô cơ hội để yêu anh.

Ngày nào cô cũng không gặp được anh, thì yêu anh kiểu gì?

Cuộc sống bây giờ tuy sung túc hơn, nhưng lại đánh mất sự thuần khiết thủa ban đầu của hai người.

Triệu Mạc từ chối rất nhiều cuộc xã giao vô bổ, chia bớt công việc cho cấp dưới.

Chuyện công ty lên sàn, bán ra nước ngoài gì đó, cái gì giải quyết được qua điện thoại anh đều không lộ diện.

Thời gian này Triệu Mạc còn đưa Uyển Uyển đi xem rất nhiều biệt thự đơn lập, anh định đổi môi trường sống tốt hơn cho gia đình.

Ngô Uyển Uyển lại thấy chỗ ở hiện tại cũng tốt, hàng xóm láng giềng quen thuộc cả rồi, mẹ trông con cũng thoải mái.

Nhưng Triệu Mạc nghĩ đến chuyện con cái sau này đi học, muốn chọn trường tốt thì không thể ở chỗ cũ mãi được, đằng nào cũng phải chuyển nhà, thì chuyển chỗ nào tốt một chút.

Cuối cùng hai người chọn một khu biệt thự xây quanh núi, mua một căn biệt thự đơn lập. Căn nhà cũ cũng không bán, mấy người bàn bạc sau này rảnh rỗi sẽ về đó ở.

Mọi thứ đều đang phát triển theo hướng tốt đẹp, suốt dịp tết Triệu Mạc đều ở bên cạnh Ngô Uyển Uyển, thái độ của Ngô Uyển Uyển đối với anh cũng ấm dần lên.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...