Qua tết, điện thoại của Triệu Mạc lại bắt đầu réo liên hồi, thậm chí có những lúc anh đang định ân ái mặn nồng với Uyển Uyển thì chuông điện thoại lại vang lên, làm anh tức đến mức tắt nguồn.
Ngô Uyển Uyển nhận ra sự lơ đãng dần xuất hiện nơi Triệu Mạc, ngay cả khi ở nhà, những cuộc điện thoại công việc cũng không dứt.
Ngô Uyển Uyển nhìn mà xót xa cho anh. Trong một lần ăn cơm xong, Ngô Uyển Uyển thấy anh vừa nghe điện thoại vừa bước vào.
Sắc mặt anh không tốt lắm, chắc là công ty xảy ra vấn đề, nhưng anh không nói lời nào, chỉ lẳng lặng ngồi xuống xem phim hoạt hình cùng Tiểu Ái Uyển, tay gọt vỏ quả táo rồi đưa cho Uyển Uyển.
Ngô Uyển Uyển nhận lấy quả táo, vẻ mặt bình thản nói: "Anh đi đi."
Triệu Mạc ngẩn người: "Đi đâu?"
"Đi giải quyết việc công ty đi, anh đi đi."
"Cũng không phải chuyện gì to tát, anh gọi điện thoại nói với họ rồi."
"Anh là đàn ông con trai, gánh vác sự nghiệp, cũng không thể ngày nào cũng ru rú ở nhà với vợ con được. Anh có thể toàn tâm toàn ý ở bên mẹ con em qua cái tết này là em đã vui lắm rồi. Công ty không thể thiếu người đứng mũi chịu sào, anh đi đi, em và con ở nhà đợi anh về."
Ngô Uyển Uyển thực sự rất cảm kích việc Triệu Mạc đã dành trọn vẹn thời gian bên cạnh hai mẹ con trong dịp tết vừa rồi.
"Uyển Uyển, nhưng bây giờ anh chỉ muốn ở nhà với em và con thôi."
"Tiểu Ái Uyển cũng nhận mặt bố nó rồi, anh có đi nửa năm nữa mới về thì con vẫn nhận ra anh thôi."
"Em nói cái gì thế." Triệu Mạc ngồi xích lại gần, vươn tay ôm cô vào lòng: "Uyển Uyển, công ty đúng là có chút chuyện rắc rối nên anh phải đi xem sao, sẽ về sớm thôi. Đợi anh về, anh sẽ xây trụ sở chính của công ty ngay bên bờ sông dưới khu biệt thự nhà mình, như vậy anh có thể về nhà mỗi ngày, ở bên em và con."
"Vâng, được ạ." Ngô Uyển Uyển tin anh, lúc nào cũng tin tưởng anh vô điều kiện.
Ngay trong đêm, Triệu Mạc thu dọn hành lý rồi rời đi.
Ngô Uyển Uyển tựa người vào cửa, trong lòng nặng trĩu, cảm giác khó tả dâng lên trong lòng.
Mẹ Ngô dỗ Tiểu Ái Uyển ngủ xong, cùng Uyển Uyển đứng trước cửa, nhìn theo chiếc xe hơi đang khuất dần trong màn đêm.
"Uyển Uyển, con có cảm thấy mình chọn sai không?" Mẹ Ngô bất chợt hỏi.
Ngô Uyển Uyển sững sờ, rồi lắc đầu: "Con không chọn sai."
Mẹ Ngô lắc đầu, khẽ thở dài: "Uyển Uyển, một gia đình muốn êm ấm thì luôn phải có người hy sinh. Con không nỡ để Triệu Mạc hy sinh sự nghiệp, thì chỉ có thể là con hy sinh sự chờ đợi. Con biết nó là người đàn ông làm việc lớn, trói buộc nó ở trong nhà sẽ khiến nó khó chịu, bức bối, cho nên con chọn buông tay, để nó đi xông pha sự nghiệp, còn con làm nội trợ hiền huệ, làm hậu phương cho nó. Nhưng con đừng nhầm lẫn cảm giác trống trải này là tình cảm vợ chồng rạn nứt nhé."
"Là vậy sao mẹ?" Ánh mắt mông lung của Ngô Uyển Uyển cuối cùng cũng tìm thấy một tia sáng: "Không phải là giữa chúng con có vấn đề ạ?"
Mẹ Ngô cười hiền từ: "Nếu có vấn đề thì là ở con đấy. Con xem hơn một tháng nay, Triệu Mạc lúc nào cũng lẽo đẽo theo sau con, ngày nào cũng vắt óc nghĩ cách dỗ con vui. Uyển Uyển à, con người ta đôi khi không thể có tất cả được. Nếu nó vẫn là thằng Triệu Mạc bán thịt heo năm xưa, có thể con sẽ có được những ngày tháng nó kè kè bên cạnh, cưng chiều con từng chút một. Nhưng giờ nó là ông chủ lớn, cho con ở nhà lầu biệt thự, cuộc sống sung túc, thì nó bắt buộc phải gánh vác trọng trách nặng nề hơn."
"Mẹ nhìn ra được Triệu Mạc yêu con nhiều thế nào, con cũng phải chủ động đáp lại nó một chút. Nó làm ăn buôn bán bên ngoài thế nào mình không hiểu, có chịu ấm ức hay không mình cũng không biết, nhưng khi nó về đến nhà, nó là chồng con, con xới cho nó bát cơm nóng, pha cho nó chén trà ấm, đó chính là sự ấm áp của gia đình, là bến đỗ bình yên mà con mang lại cho nó."
Mẹ Ngô kiên nhẫn khuyên giải. Con gái bà bà hiểu nhất, con rể lại là người thô kệch, không biết tâm tư vòng vo, còn con gái bà từ khi sinh con xong lại trở nên nhạy cảm hơn nhiều.
Cô cứ luôn cảm thấy Triệu Mạc bận rộn là không còn yêu cô nữa.
Dưới sự khai sáng của mẹ, Ngô Uyển Uyển suy nghĩ rất nhiều, cảm thấy mẹ nói rất đúng. Cô luôn ỷ lại vào sự tốt đẹp, chiều chuộng của Triệu Mạc, mà chưa bao giờ nghĩ đến việc phải đối tốt với anh hơn một chút.
Bạn thấy sao?