Triệu Mạc thực sự rất sợ về nhà muộn Uyển Uyển lại đối xử với anh lạnh nhạt. Vừa xử lý xong công việc, anh liền bay ngay về nhà, thậm chí còn chưa kịp báo trước cho Uyển Uyển một tiếng.
Anh hớn hở với khuôn mặt rạng rỡ về nhà, lại phát hiện trong nhà có một người đàn ông lạ đang ngồi chơi cùng Tiểu Ái Uyển.
Trái tim anh lập tức chìm xuống đáy vực.
Ngô Uyển Uyển vừa bưng cà phê từ bếp ra, nhìn thấy Triệu Mạc trở về, ngạc nhiên hỏi: "Sao anh lại về rồi?"
Triệu Mạc nghe câu này, ý tứ chẳng khác nào không hoan nghênh anh về?
"Xử lý công việc xong thì anh về thôi? Đây là ai?" Triệu Mạc không khách khí hất cằm, nhìn về phía người đàn ông kia.
Ngô Uyển Uyển thấy anh có vẻ vô lễ, thoáng chút xấu hổ giải thích: "Đây là thầy Lưu, đến dạy lớp giáo dục sớm cho Ái Uyển."
"Đây chính là anh Triệu sao? Ngưỡng mộ đã lâu." Thầy Lưu sớm đã biết đại danh của Triệu Mạc - ông trùm thịt heo nổi tiếng cả nước, cũng rất vinh hạnh được làm quen với người như vậy.
Triệu Mạc nhìn bàn tay đối phương đưa ra, miễn cưỡng nắm lấy cho có lệ: "Ái Uyển còn nhỏ, học mấy cái này có phải hơi sớm quá không?"
Trước mặt giáo viên mà nói trẻ con không cần học, đúng là lời nói giết người không dao.
Thầy Lưu nhận ra sự không chào đón của Triệu Mạc, cười ngượng ngùng: "Hôm nay Tiểu Ái Uyển học cũng tàm tạm rồi, vậy hôm nay đến đây thôi nhé. Tôi xin phép về trước."
"Cảm ơn thầy Lưu." Ngô Uyển Uyển khách sáo tiễn người ra tận cổng lớn mới quay lại.
Trong nhà, Triệu Mạc đã bế Tiểu Ái Uyển lên trêu đùa, anh giơ cao con bé xoay vòng, Tiểu Ái Uyển vui sướng múa tay múa chân, cười khanh khách.
Ngô Uyển Uyển nhìn cảnh hai cha con chơi đùa, khuôn mặt tràn đầy ý cười, cô dọn ly cà phê thầy Lưu chưa uống hết: "Anh có uống cà phê không?" Cô hỏi Triệu Mạc.
"Anh không uống thứ đó." Triệu Mạc đặt Tiểu Ái Uyển xuống tấm thảm trên sàn, từ trong túi da tùy thân móc ra một chiếc hộp gấm: "Anh có mang quà về cho em này, em xem thử đi."
"Quà gì vậy?" Lần nào về anh cũng mang đồ cho cô. Ngô Uyển Uyển nhận lấy hộp gấm mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương to bằng quả trứng chim cút.
"Nhẫn kim cương?" Ngô Uyển Uyển không dám tin vào mắt mình: "To thế này sao?"
"Thích không? Anh thấy ở một buổi đấu giá, viên này to nhất, lấp lánh nhất." Triệu Mạc vừa nhìn đã ưng ngay viên kim cương to và rực rỡ nhất này, giống hệt như Uyển Uyển của anh, xinh đẹp động lòng người, tỏa sáng lấp lánh.
Ngô Uyển Uyển bị cách so sánh của anh chọc cười: "Anh tặng quà cho em là chọn theo kiểu này hả? Cái nào to thì mua cái đó?"
Triệu Mạc tiến lên ôm lấy cô: "Không, là cái nào xứng với em thì anh mới mua."
Ngô Uyển Uyển cảm thấy anh so với trước kia càng biết nói chuyện hơn rồi, cứ như cố tình dỗ cô vui vẻ vậy.
Ngô Uyển Uyển lấy chiếc nhẫn ra đưa cho anh: "Đeo cho em đi."
Triệu Mạc cầm nhẫn đeo vào ngón áp út cho cô, vừa in, mọi số đo của cô anh đều nhớ rõ.
"Thích không?" Triệu Mạc hỏi.
Ngô Uyển Uyển giơ tay lên đối diện với ánh mặt trời, ngắm nhìn chiếc nhẫn đang tỏa sáng lấp lánh dưới nắng, gật đầu: "Thích, đồ anh tặng em đều thích."
Triệu Mạc cứ cảm thấy Uyển Uyển hôm nay đối với anh có chút khác biệt, dường như quay trở lại thời điểm hai người còn ở trong thôn, anh mua cái gì cô cũng thích đến mê mẩn.
Tuy nhiên nhẫn kim cương quá lớn, đeo vào quá phô trương lại bất tiện, Uyển Uyển chỉ đeo một buổi chiều rồi khóa chiếc nhẫn vào trong két sắt. Lúc ăn cơm, Triệu Mạc để ý thấy tay cô trống trơn, không nói gì, chỉ cúi đầu và cơm.
Ngô Uyển Uyển học làm vài món Hoài Nam, để anh nếm thử, món nào anh cũng khen ngon.
Làm cho mẹ Ngô cũng phải bật cười, tay nghề của con gái bà bà còn lạ gì, không nói là khó ăn, nhưng cũng chẳng ngon đến mức nào.
Mẹ Ngô cười làm Ngô Uyển Uyển ngại ngùng.
"Thôi bỏ đi, bỏ đi, vẫn là ăn cái này đi." Cô bưng món mẹ xào đến trước mặt Triệu Mạc để anh ăn.
Bạn thấy sao?