Triệu Mạc không hiểu gì, chỉ thấy khuôn mặt trắng nõn của cô vợ nhỏ đỏ bừng lên, xinh đẹp đến mức làm anh cứng cả người, đành cúi đầu và thêm hai bát cơm.
Buổi tối mẹ Ngô bế Tiểu Ái Uyển đã chơi mệt về phòng bà ngủ, Ngô Uyển Uyển không phản đối, còn đưa quần áo ngày mai cho mẹ Ngô.
Triệu Mạc mừng như mở cờ trong bụng, ý tứ này quá rõ ràng rồi còn gì.
Đợi tắm rửa xong xuôi, Triệu Mạc lột sạch quần áo nằm trong chăn đợi Ngô Uyển Uyển vào.
Ngô Uyển Uyển mặc áo ngủ về phòng, bật đèn lên thấy Triệu Mạc nằm trong chăn thì giật mình: "Sao anh không bật đèn?"
"Em thích bật đèn à? Anh nhớ em không thích mà." Triệu Mạc vén chăn, tồng ngồng bước xuống giường.
Ngô Uyển Uyển thấy anh trần như nhộng, cây gậy lớn dựng đứng giữa hai chân, theo mỗi bước đi của anh lại lắc lư, túi tinh bên dưới cũng đung đưa theo.
"Sao anh không mặc quần áo vào?" Ngô Uyển Uyển vội quay mặt đi, mặt nóng ran.
Triệu Mạc mặc kệ, ôm cô từ phía sau, vùi đầu vào tóc cô hít hà: "Uyển Uyển, em thơm quá."
"Là mùi dầu gội đầu đấy." Ngô Uyển Uyển vuốt tóc, muốn che đi khuôn mặt đỏ bừng.
"Rõ ràng là mùi thơm của Uyển Uyển mà." Triệu Mạc xoay người cô lại, ngồi xổm xuống ôm lấy chân cô nhấc bổng lên.
"A! Thả em xuống." Ngô Uyển Uyển bị thân hình nóng hổi của anh ôm chặt, cách lớp áo ngủ cũng cảm nhận được sức nóng hừng hực.
Triệu Mạc đỏ mắt, bên dưới cứng ngắc khó chịu, ngẩng đầu cắn một cái lên ngực cô qua lớp áo: "Uyển Uyển, ngày nào anh cũng nhớ em, nhớ đến đau cả người."
Cách lớp áo cũng không đau, ngược lại còn tê dại, cô mềm nhũn người, gục đầu lên vai Triệu Mạc.
Triệu Mạc một tay đỡ chân cô, tay kia xoa nắn mông cô, bóp cái mông ngày càng cong vểnh, tâm ý rối bời: "Uyển Uyển cũng không chờ được gậy lớn của ông xã đưa vào nữa rồi phải không?"
"Đừng nói bậy."
Triệu Mạc đặt cô xuống giường, đè lên, cặp vú sóng to gió lớn của cô nảy lên, lộ ra khỏi cổ áo ngủ chữ V.
Triệu Mạc móc vú cô ra, cúi đầu mút mát, bầu vú từng bị anh mút ra sữa giờ vẫn còn căng mọng.
"Trước đây Uyển Uyển thích nghe ông xã nói lời dâm đãng nhất mà? Chỉ cần ông xã nói bậy là cái huyệt dâm bên dưới lại chảy nước, vừa chặt vừa trơn." Triệu Mạc cởi đai lưng áo ngủ của cô, chiếc áo lụa là trượt xuống, lộ ra làn da trắng hồng.
Triệu Mạc nhìn thân thể trần trụi của cô, yết hầu chuyển động, bàn tay thô ráp vuốt ve đùi cô, cây gậy lớn dưới háng giật giật. Đã lâu lắm rồi anh không thấy Uyển Uyển nhiệt tình thế này.
Cởi sạch đồ lót bên trong, rõ ràng là đợi anh thương!
"Uyển Uyển, có phải em cũng muốn ông xã làm không?"
"Ưm hừ... nói linh tinh gì thế? Vợ chồng già rồi." Ngô Uyển Uyển định ngồi dậy tắt đèn, bị anh nhìn chằm chằm bằng ánh mắt rực lửa như vậy, cô vẫn thấy xấu hổ.
Ánh mắt như sói đói muốn nuốt chửng cô vào bụng, vẫn nồng nhiệt như thuở ban đầu.
"Già cái gì mà già? Anh còn chưa đến tuổi đó đâu." Triệu Mạc hiểu sai ý cô, cầm gậy lớn lắc lắc: "Ông xã vẫn thừa sức làm cho em không xuống được giường."
Bạn thấy sao?