Chương 129: Chương 129 - Ông xã em nhớ anh

Ngô Uyển Uyển hờn dỗi lườm anh một cái: "Em đi tắt đèn."

"Đừng tắt, anh muốn nhìn dáng vẻ em bị anh làm đến lên tiên." Triệu Mạc lại đè cô xuống, hai tay nhào nặn bầu ngực cô.

"A ha... nhẹ tay thôi." Cặp vú trắng ngần như ngọc bị anh nhào nặn ra đủ mọi hình thù trong lòng bàn tay.

Từ khi sinh con xong, cặp vú này càng ngày càng nảy nở, to đến mức một tay anh không thể nào nắm hết.

Triệu Mạc yêu chết đôi gò bồng đảo này.

Anh mân mê chán chê rồi tìm đến đôi môi cô, hôn ngấu nghiến.

Môi cô vẫn mềm mại, nhỏ nhắn như xưa, khiến người ta hôn mãi không chán.

Đã lâu lắm rồi anh không được ăn cái miệng nhỏ của Uyển Uyển cho thỏa thích, cả miệng trên lẫn miệng dưới.

Triệu Mạc hôn môi cô, nuốt hết mật ngọt trong khoang miệng cô vào bụng, nhưng vẫn chưa đủ, còn lâu mới đủ.

Triệu Mạc buông tha đôi môi cô, hôn trượt xuống cổ, lướt qua xương quai xanh, qua cặp vú đang bị anh giày vò, xuống bụng, rồi tìm đến khu vườn bí mật giữa hai chân...

"Đừng... Triệu Mạc, đừng ăn, bẩn lắm." Ngô Uyển Uyển đỏ mặt, vội lấy tay che lại nơi tư mật.

Trước đây thì không sao, nhưng giờ cô cứ cảm thấy làm thế này xấu hổ quá chừng.

"Sao lại không cho ăn? Lâu lắm rồi anh không được uống nước trong tiểu huyệt của Uyển Uyển, nhớ muốn chết." Triệu Mạc gạt tay cô ra, gặm cắn lên âm hộ mềm mại.

Cô vừa tắm xong, cả người tỏa ra mùi sữa tắm thơm ngát, đến cả chỗ kín cũng thơm tho, Triệu Mạc đoán chắc cô đã cố tình rửa rất kỹ.

Nghĩ đến đây, ánh mắt anh càng thêm sâu thẳm, há miệng ngậm trọn lấy âm hộ cô.

"A..." Ngô Uyển Uyển không chịu nổi bấu chặt lấy gối. Tuy thỉnh thoảng Triệu Mạc về hai người cũng ân ái, nhưng đều là quan hệ bình thường, kiểu khẩu giao tỉ mỉ thế này đã lâu lắm rồi không có.

Cái lưỡi dày rộng của Triệu Mạc trêu chọc hạt âm hạch giữa hai mép âm hộ, day qua day lại, khiến hạt đậu nhỏ sưng đỏ cứng ngắc, rồi lưỡi anh trượt xuống dưới, tách mở môi bé, trêu chọc ngay cửa huyệt.

Cửa huyệt vốn đang khô khốc bị lưỡi anh liếm vài cái đã nước nôi lênh láng.

Ngô Uyển Uyển thấy người mềm nhũn, bên trong tiểu huyệt trống rỗng dâng lên cảm giác ngứa ngáy tê dại. Cô biết mình muốn gì, nhưng lại sợ Triệu Mạc cứ tiếp tục thế này cô sẽ không nhịn được mà tiểu ra mất.

Để không bị mất mặt, cô chủ động nâng khuôn mặt Triệu Mạc lên, đôi mắt ầng ậc nước tình nhìn anh đắm đuối: "Làm em đi, ông xã, em muốn anh làm em."

Triệu Mạc cầm tay cô hôn lên môi mình, trong mắt rực lửa dục vọng: "Đêm còn dài lắm, anh cho em sướng trước đã, em cũng muốn ông xã ăn 'cô bé' của em đúng không?"

Nói rồi lại cúi xuống định ăn tiếp.

Ngô Uyển Uyển kẹp chặt hai chân, nhất quyết không cho anh thực hiện ý đồ: "Không được... anh, anh giờ là ông chủ lớn rồi, sao có thể làm chuyện thế này được?" Trước đây thì không nói làm gì, lúc mới có được cô thì anh cưng chiều hết mực, nhưng giờ thân phận anh khác rồi, làm thế này mất mặt lắm?

Triệu Mạc thấy lạ: "Ông chủ lớn hay không ông chủ lớn cái gì? Anh chẳng phải vẫn là chồng em sao?"

Anh không hiểu sao cô lại có suy nghĩ đó, anh muốn ăn tiểu huyệt của cô thì liên quan gì đến việc anh có là ông chủ lớn hay không?

Ngô Uyển Uyển đỏ mặt lắc đầu: "Khác chứ... trước đây anh chỉ biết mỗi em, ra ngoài kia chắc anh gặp nhiều phụ nữ rồi đúng không?"

Cô luôn sợ Triệu Mạc so sánh cô với những người phụ nữ khác, sợ anh thấy cô không tốt, cô luôn muốn trở thành người vợ hiền của anh.

Triệu Mạc chẳng hiểu mấy cái suy nghĩ vòng vo này, nghĩ mãi mới ra ý cô, bóp mạnh vú cô một cái: "Uyển Uyển ghen đấy à? Sợ gậy lớn của ông xã đi thương người khác hả?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...