Chương 13: Chương 13 - Anh cất cây hàng to đùng của mình đi được không?

"Anh có thể thu cái cây gậy lớn kia lại không?" Côn thịt lớn của anh cứ chọc vào người cô, cấn khiến cô khó chịu.

"Cái này không thu lại được." Triệu Mạc cố ý ưỡn hông, côn thịt căng cứng càng lún sâu vào da thịt cô.

Ngô Uyển Uyển không tin: "Vậy bình thường anh thu nó lại kiểu gì? Nó cứ như vậy thì anh mặc quần thế nào?"

"Đợi nó hạ nhiệt là được."

"Hạ nhiệt ư?" Ngô Uyển Uyển không hiểu, nhưng thứ này của anh quả thực rất nóng: "Phải làm thế nào để hạ nhiệt?"

"Đặt vào trong tiểu huyệt của em đấy." Triệu Mạc ôm chặt lấy cô, ghé sát vành tai cô phả ra hơi thở nóng rực, há miệng ngậm lấy dái tai nhỏ nhắn của cô mà liếm mút.

"Ưm... nhột..." Ngô Uyển Uyển đưa tay đẩy anh, ngược lại bị anh ôm càng chặt hơn.

Bàn tay to lớn của Triệu Mạc sờ soạng trên người cô, trượt dần xuống dưới, mò đến giữa hai chân, xoa nắn tiểu huyệt phấn nộn ướt át. Chẳng mấy chốc, nơi âm hộ đã rỉ ra chất dịch trơn ướt.

Ngón tay anh tách mở âm hộ, từ từ tiến sâu vào bên trong.

"A... đừng làm nữa..." Nỗi đau đớn khi bị anh giày vò tối qua vẫn còn in đậm trong tâm trí, thứ đó của anh quá to, căn bản không thể nào nhét vào được.

"Uyển Uyển, để anh cho vào trong hạ nhiệt chút đi, nếu không thế này sao mà ra khỏi cửa được." Chỉ qua một đêm, Triệu Mạc đã nắm thóp được tính cách của cô, mềm mỏng và dễ bị lừa gạt.

Quả nhiên, nghe anh nói vậy, cô liền mủi lòng: "Vậy anh... nhẹ một chút nhé."

"Được." Triệu Mạc vừa nghe cô đồng ý liền lập tức chống người dậy, đè cô dưới thân mình. Tấm lưng rộng lớn đội cả chiếc chăn lên, anh tách rộng hai chân cô, để tiểu huyệt phơi bày ngay trước mắt mình.

Côn thịt của Triệu Mạc đã sớm không thể chờ đợi thêm, ánh mắt anh dán chặt vào âm hộ phấn nộn, hồi tưởng lại cảm giác tiêu hồn đêm qua. Nơi này quả thực là nơi cám dỗ chết người của đàn ông, cuối cùng anh cũng hiểu tại sao đàn ông lại thích tìm phụ nữ đến thế.

Triệu Mạc nắm lấy côn thịt của mình, nhắm ngay âm hộ cô mà từ từ đẩy vào.

"Ưm..." Ngô Uyển Uyển cắn chặt môi, nhưng không hề kêu đau.

Triệu Mạc thấy cô khẽ nhíu mày nhẫn nhịn, động tác dưới hông càng thêm nhẹ nhàng. Anh chỉ đẩy mỗi quy đầu vào rồi dừng lại, bàn tay thô ráp xoa nắn hạt châu trên hoa huyệt của cô.

Một luồng khoái cảm lạ lẫm dâng lên trong lòng, kích thích Ngô Uyển Uyển đang tay chân luống cuống: "A... đừng xoa nữa, ngứa..."

"Ngoan nào, làm thế này em sẽ không đau nữa." Triệu Mạc nhịn đến mức mồ hôi đầm đìa, cơ bắp toàn thân căng cứng vì chưa được giải tỏa, nhưng dù vậy anh cũng không muốn làm Uyển Uyển sợ.

Anh xoa nắn hạt châu nơi đó, bên dưới dường như thực sự bớt đau hơn, cơ thể cô thả lỏng đôi chút, không còn căng cứng như trước.

Triệu Mạc nhìn chuẩn thời cơ, ưỡn hông đẩy côn thịt vào sâu thêm một chút. Cây gậy thịt tách mở vách thịt khít khao, tiến vào được một phần ba. Bên trong cô vừa nóng vừa chặt, thịt non nóng bỏng mút chặt lấy quy đầu anh, khoái cảm ập đến như muốn nhấn chìm tất cả.

Anh cố nén khoái cảm, rút côn thịt ra, chỉ để lại quy đầu nơi âm hộ, sau đó cứ thế ma sát, rút ra cắm vào. Mỗi lần anh chỉ đẩy vào một phần ba rồi lại rút ra, phối hợp với bàn tay to lớn xoa nắn bầu ngực, Ngô Uyển Uyển dần dần cảm nhận được sự tuyệt diệu của chuyện vợ chồng.

Đôi gò bồng đảo bên trên được xoa nắn dễ chịu, bên dưới lại được anh yêu chiều sung sướng, chẳng bao lâu sau, cô nhắm mắt lại khe khẽ rên rỉ.

"Ưm... a..." Ngô Uyển Uyển quyến rũ chết người mà không hề hay biết, miệng hé mở thở dốc từng hồi.

Tiếng rên rỉ của cô tựa như liều thuốc kích dục tác động thẳng vào thần kinh của Triệu Mạc, kích thích đến mức anh không thể kiềm chế bản thân được nữa. Bàn tay to lớn của anh tách rộng hai chân cô ra hơn nữa, người trầm xuống, côn thịt phá vỡ mọi rào cản, tách mở vách thịt, đâm thẳng một đường lút cán, chạm đến tận cửa tử cung của cô.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...