Chương 133: Chương 133 - Lâu rồi em không ăn gậy lớn cho anh

Anh thích một Uyển Uyển như thế này, chỉ có Uyển Uyển như thế này mới hoàn toàn thuộc về một mình anh.

Cây gậy lớn của anh như một lưỡi dao thịt, vừa nóng hổi vừa cứng ngắc, ra vào trong tiểu huyệt của cô, đâm vào điểm nhạy cảm nhất, mỗi cú va chạm đều khiến da đầu cô tê dại.

Khoái cảm không ngừng gia tăng, tích tụ đến đỉnh điểm, khiến cô nổi da gà khắp người.

"Không muốn nữa... Triệu Mạc, mau ra ngoài!" Cô không nhịn nổi nữa, mị thịt co rút kịch liệt, cửa mình run rẩy, sắp bị làm đến mức mất kiểm soát rồi.

Triệu Mạc vươn hai tay xoa nắn bầu ngực trước ngực cô, ngón tay thô ráp cọ qua đầu vú, đầu ngón tay vê lấy hạt đậu hồng hào khẽ day nhẹ.

Đầu vú tròn trịa phấn nộn bị anh nhào nặn trong tay, anh kéo nhẹ ra ngoài rồi lại ấn mạnh vào, đệm thịt thô ráp kích thích điểm nhạy cảm nhất trên bầu ngực cô, phối hợp với những cú thúc mạnh bạo phía dưới.

Uyển Uyển cuối cùng không kìm được hét lên thất thanh: "A a a..." Thân thể run rẩy, mông cong lên, từng dòng dâm thủy trong veo từ cửa huyệt phun trào ra. Triệu Mạc rút gậy lớn ra, nhìn cửa huyệt sưng đỏ bị anh làm cho sưng tấy đang phun ra từng dòng nước, đôi mắt càng thêm đỏ ngầu.

Cho đến khi cô phun hết, thân thể vô lực run rẩy, cửa huyệt đóng mở liên hồi, anh ghé sát mặt vào, hút lấy chút dâm thủy còn sót lại nơi cửa mình.

Anh hút hết nước trong huyệt cô vào miệng nuốt xuống, còn không quên liếm láp cửa huyệt, liếm đến mức cô run rẩy.

"Uyển Uyển, em xem em đều phun nước rồi, anh còn chưa bắn đâu." Triệu Mạc lật người cô lại, đối diện với mình, một tay giữ vai cô, một tay tuốt lộng cây gậy tím đen đang sưng to.

Ngô Uyển Uyển lắc đầu, toàn thân bủn rủn vô lực: "Không muốn nữa... ông xã, em thực sự không chịu nổi nữa, anh đừng giày vò em nữa." Đã quá lâu không bị giày vò, anh làm thế này cô thực sự chịu không nổi.

Triệu Mạc nhìn cái miệng nhỏ nhắn đóng mở của cô, yết hầu chuyển động: "Được."

Ngô Uyển Uyển không ngờ anh đồng ý dứt khoát thế, cứ tưởng anh sẽ giày vò cô cả đêm, cũng không nghĩ nhiều, xoay người định nằm xuống, lại bị Triệu Mạc kéo dậy, bắt cô quỳ ngồi đối diện anh.

Cây gậy lớn dữ tợn tím đen của anh chĩa thẳng vào mặt cô, gân xanh nổi cuồn cuộn quanh thân gậy, trên quy đầu còn vương chút dịch lỏng long lanh, không biết là của cô hay của anh.

"Em ăn cho anh ra thì anh không giày vò em nữa, hai chúng ta cùng ngủ." Triệu Mạc ưỡn cái eo cường tráng, cây gậy lớn mang theo mùi xạ hương nồng đậm cọ qua bên miệng cô.

Ngô Uyển Uyển nhíu mày nghiêng đầu tránh, đã lâu lắm rồi cô không giúp anh làm chuyện này, trong lòng có chút bài xích.

Triệu Mạc nhận ra sự kháng cự của cô, trong lòng buồn bực, không chịu bỏ qua: "Uyển Uyển, lâu lắm rồi em không ăn gậy lớn cho anh, có phải không yêu anh nữa rồi không?"

Ngô Uyển Uyển ngước mắt lườm anh: "Anh nói linh tinh gì thế?"

"Thì đúng là thế mà, trước đây em bảo yêu anh là em ăn gậy lớn cho anh, giờ không nói nữa, cũng không chịu ăn cho anh nữa." Triệu Mạc cố tình làm ra vẻ thất vọng, anh biết cô vợ nhỏ của mình mềm lòng nhất.

Chỉ cần anh giả vờ thất vọng, cô chắc chắn sẽ không để anh thất vọng.

Quả nhiên, Ngô Uyển Uyển nghe anh nói vậy, lông mày nhíu chặt: "Em không có..."

Triệu Mạc cúi đầu, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngước lên, cô đẹp quá, dáng vẻ mềm mại yếu đuối, toát lên một cảm giác mong manh khiến người ta muốn chà đạp.

Lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh đã nghĩ với dáng vẻ này của cô, gả cho ai chắc cũng bị đè ra làm mỗi ngày thôi nhỉ?

Anh yêu chết cái vẻ mặt bất lực và yếu đuối này trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

Ngô Uyển Uyển cắn môi, sáp lại gần gậy lớn của anh, một tay nắm lấy cây gậy đang run rẩy vì hưng phấn.

Miệng nhỏ hé mở, ngậm lấy quy đầu của anh.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...