Trước đây anh đi công tác cũng là để lo thủ tục phê duyệt cho miếng đất này. Giờ đây công sức bỏ ra không uổng phí, cuối cùng anh cũng lấy được đất, có thể bắt tay vào xây dựng rồi.
Gần đây anh thấy đất đai ở một số thành phố khá hot, nên đã mua vài miếng để đó, định bụng sau này Uyển Uyển muốn đi đâu thì anh sẽ xây công ty ở đó, hoặc xây nhà ở luôn.
Tóm lại, anh chỉ muốn ở bên cạnh Uyển Uyển.
Ngô Uyển Uyển cứ tưởng trước đây anh chỉ nói bâng quơ, không ngờ anh lại làm xong xuôi mọi việc nhanh như vậy. Xây tòa nhà công ty ngay cửa nhà, ngày ngày ở bên cô và Ái Uyển...
Hốc mắt Ngô Uyển Uyển nóng lên, sống mũi cay cay, cô cúi đầu ăn mì, không dám ngẩng lên.
Triệu Mạc phát hiện mắt cô đỏ hoe, liền hỏi: "Sao thế? Sao mắt lại đỏ rồi?"
Ngô Uyển Uyển lắc đầu: "Triệu Mạc, anh luôn là người chồng tốt nhất của em, anh là người đàn ông tốt nhất trên đời."
Lần đầu tiên được cô khen thẳng thừng như vậy, mặt Triệu Mạc hiếm khi đỏ lên, anh cười gãi đầu: "Sao tự dưng lại khen anh?"
"Trước đây em chưa từng khen anh à?" Ngô Uyển Uyển hỏi ngược lại.
Triệu Mạc thành thật đáp: "Chưa từng khen như thế."
Ngô Uyển Uyển ngẫm nghĩ, hình như đúng là vậy thật. Tuy trong lòng cô thấy Triệu Mạc tốt nghìn lần vạn lần, nhưng ngoài miệng lại rất ít khi nói ra.
Cô nhớ lại lời mẹ nói: 'Hôn nhân là cần phải vun đắp, thỉnh thoảng con cũng phải chủ động một chút'.
"Vậy sau này em sẽ khen anh nhiều hơn." Nói xong, Ngô Uyển Uyển cúi đầu ăn cơm, để mặc Triệu Mạc ngồi đối diện cười thầm trong bụng.
Xem ra quyết định nghỉ phép lần này là đúng đắn, thái độ của vợ đối với anh thay đổi hoàn toàn.
Có lẽ Triệu Mạc cũng cảm thấy tối qua giày vò cô quá mức, nên anh lái xe đưa cô đi dạo phố, mua quần áo.
Mấy ngày nay anh luôn ở bên cạnh cô, buổi tối cũng không giày vò cô nữa, chỉ ôm cô ngủ, trong lòng Ngô Uyển Uyển cảm thấy vô cùng ngọt ngào.
Cô nghĩ rằng Triệu Mạc đã trở nên dịu dàng hơn, khác trước rồi. Nhưng thực ra là Triệu Mạc sợ nếu tiếp tục giày vò, vợ sẽ lại không thèm để ý đến mình nữa.
Tối nào anh cũng chỉ đành ôm vợ để giải tỏa nỗi tương tư.
Còn chưa đợi Triệu Mạc kịp đè cô ra yêu tiếp, Uyển Uyển đã đến kỳ kinh nguyệt.
Triệu Mạc u sầu vô cùng, khó khăn lắm mới đợi được vợ hồi phục sức khỏe, lại dính đèn đỏ.
Tức đến mức mấy ngày liền anh chẳng cười nổi cái nào, cứ cảm thấy mình bị thiệt thòi, biết thế mấy hôm trước anh đã không cho Uyển Uyển nghỉ ngơi rồi.
Tiểu Ái Uyển mấy ngày nay cuối cùng cũng thân thiết với Triệu Mạc, ngày nào cũng quấn lấy đòi chơi với bố. Triệu Mạc cũng cưng chiều con gái hết mực, không bế thì cũng cõng trên lưng.
Ngô Uyển Uyển cảm thấy anh sắp chiều hư Ái Uyển rồi, nhưng Triệu Mạc lại bảo Ái Uyển còn nhỏ, chiều chuộng chút cũng không sao.
Chỉ có một điều, khi Ái Uyển tỏ thái độ không tốt với Ngô Uyển Uyển, Triệu Mạc sẽ nổi giận, sẽ nghiêm khắc mắng Ái Uyển không được đối xử với mẹ như thế.
Mẹ Ngô nhìn thấy tất cả, bà biết đó là do Triệu Mạc quá yêu con gái mình, không nỡ để Uyển Uyển chịu chút tủi thân nào, cho dù là con gái ruột gây ra cũng không được.
Hôm nay ăn cơm, mẹ Ngô đặt bát cơm trẻ con trước mặt Ái Uyển để bé tự xúc. Ái Uyển đã hai tuổi, tự cầm thìa xúc ăn được rồi, người lớn đỡ vất vả hơn nhiều.
"Ái Uyển cũng lớn rồi, mẹ thấy có thể sinh thêm đứa nữa cho có bạn. Tranh thủ lúc mẹ còn khỏe giúp các con trông nom được, Triệu Mạc giờ cũng rảnh rỗi ở nhà đỡ đần, sinh thêm đứa nữa đi." Mẹ Ngô lên tiếng.
Phản ứng đầu tiên của Triệu Mạc là nhìn sang Uyển Uyển. Anh còn nhớ rõ Uyển Uyển từng khóc lóc ỉ ôi không muốn sinh con nữa, nên anh nào dám nhắc tới.
Quả nhiên, Ngô Uyển Uyển nghe thấy thế mặt liền xị xuống: "Mẹ, Ái Uyển mới hai tuổi. Hơn nữa, con cũng có thể thuê bảo mẫu trông con, đâu nhất thiết phải để mẹ trông..."
Bạn thấy sao?