Uyển Uyển hiếm khi nói chuyện với mẹ mình bằng giọng điệu như vậy.
Mẹ Ngô biết mình khuyên bảo chắc chắn sẽ khiến Uyển Uyển phản cảm: "Con cũng không thể cả đời chỉ có một mình Ái Uyển được chứ?"
"Sao lại không được? Dù sao con cũng không sinh nữa." Ngô Uyển Uyển tức giận ném đũa, đến cơm cũng chẳng buồn ăn.
Triệu Mạc thấy Uyển Uyển nổi giận, vội vàng nói: "Mẹ, sinh con đau đớn lắm, là con không muốn để Uyển Uyển sinh nữa. Giờ nhà mình chẳng thiếu thứ gì, Ái Uyển bình an lớn lên là được rồi."
Mẹ Ngô thấy Triệu Mạc nói đỡ cho Uyển Uyển nên cũng im lặng, dù sao cũng là chuyện của hai vợ chồng trẻ, bà cũng không tiện xen vào quá sâu.
Ăn cơm xong, Ngô Uyển Uyển về phòng, Triệu Mạc chơi với Tiểu Ái Uyển một lúc rồi cũng đi vào theo, thấy Uyển Uyển đang gấp quần áo, anh liền xắn tay vào làm cùng.
"Uyển Uyển, anh biết em không muốn nhắc đến chuyện con cái, nhưng mẹ cũng không dễ dàng gì, đi theo trông con cho chúng ta, em không được nói chuyện với mẹ như thế."
Uyển Uyển trút giận lên anh thế nào cũng được, nhưng mẹ vợ thì vất vả, hai năm nay đi theo trông cháu cho hai người, chưa từng than vãn nửa lời, thậm chí vì tình cảm vợ chồng của mình mà lúc đầu còn dọn ra ngoài thuê nhà ở.
Mẹ vợ chuyện gì cũng đặt vợ chồng anh lên trước, ngay cả bố mẹ ruột nếu còn sống cũng chưa chắc đã làm tốt hơn bà.
"Em biết, chỉ là nhất thời không kìm được." Ngô Uyển Uyển cũng cảm thấy lời mình nói vừa nãy hơi quá đáng: "Hay là lát nữa em đưa mẹ đi mua hai bộ quần áo để xin lỗi nhé?"
Triệu Mạc cười, véo má cô: "Uyển Uyển ngoan của anh, anh biết ngay em là người vợ tốt nhất mà."
Ngô Uyển Uyển lườm anh một cái: "Anh nói cứ như em hay vô lý gây sự lắm ấy."
"Không có, không có mà. Uyển Uyển, chuyện khác anh không dám nói, nhưng đời này em đi theo anh chắc chắn cơm no áo ấm. Chuyện sinh đứa thứ hai là do em quyết định, nếu đời này em không muốn sinh nữa, thì chúng ta chỉ nuôi một mình Ái Uyển thôi, anh tuyệt đối không ép em."
Triệu Mạc chống khuỷu tay lên giường, nghiêng người nhìn vợ mình bằng ánh mắt sáng ngời.
Ngô Uyển Uyển lập tức tan biến mọi cơn giận.
Chỉ cần anh nói một câu muốn có con trai hay gì đó, cô sẵn sàng trở mặt cãi nhau với anh ngay. Nhưng đằng này anh lại vô điều kiện đứng về phía cô, coi cô là nhất, cô nói sao nghe vậy.
Người đàn ông như thế này thế gian khó tìm, vậy mà lại để cô gặp được.
Trong lòng Ngô Uyển Uyển ấm áp, cảm xúc dâng trào khó tả, cô cúi đầu gấp quần áo trong tay: "Cũng không phải là em không muốn sinh thêm..."
Mẹ cô trước đây từng nói với cô, lấy Triệu Mạc chắc chắn không chỉ sinh một đứa.
Lúc đó cô cũng từng nghĩ sẽ sinh cho anh vài đứa, đến lúc đó một bầy trẻ con vây quanh, náo nhiệt biết bao.
Cô không có anh chị em, quá trình trưởng thành luôn cảm thấy cô đơn...
"Em muốn sinh thì sinh, không muốn sinh thì thôi, sinh ra lại có thêm đứa tranh giành em với anh." Triệu Mạc chồm tới ôm lấy cô hôn: "Mau cho ông xã hôn một cái nào."
"Anh làm gì thế... em chưa sạch kinh mà."
"Chưa sạch kinh thì không được hôn à?" Triệu Mạc vừa nói vừa dán môi lên.
Ngô Uyển Uyển né tránh nhưng người vẫn nằm gọn trong lòng anh: "Ui da, anh đừng."
Mẹ Ngô dắt cháu vào, nhìn thấy cảnh này vội vàng dắt Tiểu Ái Uyển đi ra ngoài.
Bà vốn định bảo con gái sinh thêm đứa con trai để phòng thân, dù sao Triệu Mạc giờ cũng là ông chủ lớn, bên ngoài cám dỗ nhiều, có thêm đứa con trói buộc trái tim anh cũng tốt.
Nhưng xem ra hôm nay, trái tim Triệu Mạc đã sớm bị trói chặt rồi, không phải bằng con cái, mà là do chính con gái bà trói...
Bạn thấy sao?