Triệu Mạc ăn cơm xong liền về phòng, Ngô Uyển Uyển đã nằm trên giường ngủ rồi. Triệu Mạc cởi quần áo leo lên giường, ôm cô vào lòng.
Ngô Uyển Uyển khó chịu hừ hừ hai tiếng, mơ màng muốn đẩy anh ra: "Anh đừng đè lên em..."
"Anh ôm em một lát, người em lạnh toát, để anh ủ ấm cho." Nói là ủ ấm, nhưng tay vừa chạm vào người cô đã bắt đầu không thành thật.
Bàn tay to luồn qua cổ áo ngủ sờ soạng vào bên trong.
"Triệu Mạc, đừng quậy, em khó chịu thật đấy." Ngô Uyển Uyển đẩy anh ra, tự mình quay vào trong ngủ.
Từ khi anh ở nhà thường xuyên, đời sống chăn gối của hai người rất hòa hợp, Uyển Uyển chưa bao giờ từ chối anh như thế này. Triệu Mạc chợt nhớ đến lời mẹ vợ vừa nãy, không lẽ có thai thật?
"Uyển Uyển, em chậm kinh bao lâu rồi?"
Ngô Uyển Uyển sững lại, quay đầu nhìn Triệu Mạc, ngẫm nghĩ một lúc, chắc cũng phải một tháng rưỡi rồi. Nhưng sau khi sinh con kinh nguyệt cô lung tung lắm, nên cô không để ý.
"Một tháng rưỡi rồi, sao thế?"
"Không phải có thai rồi chứ? Hay mai mình đi bệnh viện kiểm tra xem?"
Trong lòng Ngô Uyển Uyển đánh thót một cái: "Chắc không đâu? Trước đây em cũng từng chậm hai ba tháng mà."
"Đó là lúc anh không ở nhà, hai tháng nay anh ở nhà suốt, không được, mai cứ đi bệnh viện xem sao." Hai tháng nay tối nào anh cũng miệt mài gieo hạt, cũng đến lúc có thu hoạch rồi.
Ngô Uyển Uyển gật đầu, đi kiểm tra cho yên tâm.
Triệu Mạc thấy cô quay người định ngủ, liền bám dính lấy: "Uyển Uyển, tối qua em đã bảo mệt không để ý đến anh rồi, tối nay không thể lơ anh nữa chứ?"
"Thôi đừng, đợi mai đi khám xong rồi tính."
"Nếu mai khám mà em có thai thật, thì em càng không cho anh chạm vào, không được." Nói rồi, Triệu Mạc lật người đè lên cô, đưa tay cởi áo ngủ của cô ra.
"Ui da, anh... đáng ghét." Ngô Uyển Uyển đã quá quen với cái thói không đạt mục đích không bỏ qua của anh, để mặc anh lột sạch.
Triệu Mạc xoa nắn cặp vú trước ngực cô rồi cúi xuống ăn.
Anh chép miệng mút mát, dòng sữa trắng đục từ đầu vú rỉ ra, bị anh nuốt vào bụng: "Uyển Uyển, vẫn còn sữa này, nếu có thai thật thì chỗ sữa này để dành cho đứa thứ hai uống tiếp."
"Anh nói linh tinh gì thế? Có thai hay không còn chưa biết mà." Ngô Uyển Uyển cảm thấy mình không có thai, hồi mang thai Ái Uyển cô vật vã lên bờ xuống ruộng, mất cả nửa cái mạng.
Nếu lần này có thai thật, không lý nào cô lại không có cảm giác gì.
"Uyển Uyển, nếu có thai thật thì anh không đến công ty nữa, ngày ngày ở nhà với em, đợi sinh đứa thứ hai anh sẽ chăm." Anh biết Uyển Uyển vẫn trách anh lúc sinh Ái Uyển anh không ở bên cạnh.
Anh cũng áy náy, hồi đó vì chuyện trại heo mà chạy ngược chạy xuôi, ít khi ở nhà với Ái Uyển, khiến cho có đợt anh về muốn bế con, con bé lạ lẫm không cho bế.
Ngô Uyển Uyển không để tâm lời anh nói: "Có thai hay không còn chưa biết mà."
"Chắc chắn là có rồi!" Triệu Mạc cảm thấy khả năng là tám chín phần mười. Anh đè lên người Uyển Uyển, thò tay sờ xuống giữa hai chân cô, đã ướt rồi.
"Em nhạy cảm hơn trước nhiều, mới ăn vú hai cái bên dưới đã ướt rồi. Anh nhớ hồi mang thai Ái Uyển em cũng thế, ham muốn cao lắm."
"Ưm hừ... muốn làm thì làm nhanh lên, đâu ra mà lắm lời thế, có thai hay không mai đi khám là biết ngay." Ngô Uyển Uyển bị anh trêu chọc động tình, hai chân quấn lấy eo anh: "Nhanh lên, mẹ bảo tối nay mẹ đón Ái Uyển sang bên đó ngủ."
Triệu Mạc hiếm khi thấy Uyển Uyển nhiệt tình thế này, nâng chân cô lên, trầm người đâm phập vào tiểu huyệt chặt chẽ mềm mại.
Bạn thấy sao?