Chương 141: Chương 141 - Tiểu huyệt của Uyển Uyển nóng quá

"Ưm..." Cây gậy lớn vừa thô vừa nóng đâm vào tiểu huyệt mềm mại, cả người Ngô Uyển Uyển mềm nhũn ra.

Triệu Mạc cảm nhận sự mềm mại bên trong, dường như còn trơn mềm và chặt chẽ hơn trước, anh trầm người đâm rút vài cái: "Uyển Uyển, trong tiểu huyệt của em vừa mềm vừa nóng, nóng đến mức làm tan chảy gậy lớn của anh rồi."

"Hừ ưm... gậy lớn của anh cứng như vậy, sao mà tan chảy được?" Nếu tan chảy thật thì đã chẳng làm cô được đến bây giờ.

Triệu Mạc hùa theo lời cô trêu chọc: "Phải, sao mà tan được, nếu tan thật thì tiểu huyệt nhỏ của Uyển Uyển lấy đâu ra gậy lớn để làm, lúc đó ngứa ngáy biết làm sao." Nói rồi, anh hung hăng thúc mạnh hai cái, làm Uyển Uyển rên la oai oái.

"A... anh nhẹ chút... lần nào cũng bị anh giày vò chết đi sống lại, tan chảy đi cho xong!"

"Em nỡ sao?" Triệu Mạc vừa xoa nắn ngực cô, vừa hôn lên má cô, nhìn khuôn mặt kiều diễm đang mê dại dưới thân mình, cơ bắp toàn thân anh cứng lại, lời dâm tục càng nói càng táo bạo: "Cái động nhỏ dâm đãng này của em giờ ngày nào cũng cần gậy lớn làm, không cho em lên đỉnh một lần là em không ngủ ngon được, nếu gậy lớn mất thật, dùng tay cũng không thỏa mãn được cô vợ dâm đãng này đâu."

"Còn không phải tại anh ngày nào cũng đòi làm, làm vừa mạnh vừa hăng, khiến em ngày nào cũng đau nhức mình mẩy..." Ngô Uyển Uyển đấm vào lồng ngực rắn chắc của anh.

"Làm thế mới sướng chứ, chẳng lẽ em không thấy sướng sao?" Triệu Mạc thúc mạnh hai cái, túi tinh vỗ vào dưới cửa huyệt cô, phát ra tiếng bạch bạch.

"A... ưm... sướng..." Ngô Uyển Uyển bị anh thúc đến run rẩy, anh làm kịch liệt như muốn bù lại vốn liếng cho đêm nay vậy.

Tuy dùng sức nhưng Triệu Mạc cũng có chừng mực, nếu trong bụng cô thực sự có một đứa bé thì không thể đâm vào tử cung được.

Cho nên dù có sướng đến mấy, anh cũng không dám để quy đầu đâm thẳng vào trong tử cung cô.

Anh thay đổi đủ tư thế làm tình với Uyển Uyển, làm cho cô khơi dậy dục vọng toàn thân. Kể cũng lạ, rõ ràng mấy hôm trước còn lãnh cảm, tối nay bị anh trêu chọc một cái là ngứa ngáy khắp người.

Triệu Mạc cũng không dám giày vò cô quá nhiều, sợ có chuyện không hay, chỉ đè cô ra làm một lần thật mạnh, đợi cô hét lên đạt cao trào mới rút gậy lớn ra, tinh dịch đậm đặc bắn đầy lên đùi cô.

Sáng hôm sau, Ngô Uyển Uyển vác thân thể mệt mỏi dậy sớm, nghĩ bụng đi khám sớm có kết quả sớm cho yên tâm.

Triệu Mạc sờ bên cạnh thấy trống trơn, mở mắt ra thấy Ngô Uyển Uyển đang mặc quần áo, anh còn chưa tỉnh ngủ hẳn, mắt nhắm mắt mở lăn xuống giường, tìm quần áo mặc vào: "Hôm nay anh đi bệnh viện với em."

"Không cần đâu, em gọi xe đi là được, hôm nay anh không phải đi làm sao?" Ngô Uyển Uyển vốn không định gọi Triệu Mạc đi cùng, giờ trụ sở chính ở ngay dưới khu biệt thự nhà họ, ngày nào anh cũng phải qua đó một vòng.

Triệu Mạc xua tay, đi đến tủ quần áo tìm đồ: "Không cần, việc gì quan trọng bằng đưa em đi khám chứ. Uyển Uyển, cái quần tây của anh đâu rồi?"

Ở nhà anh toàn mặc đồ thường hoặc đồ thể thao, anh thấy quần tây gò bó chỉ khi đi làm mới mặc, hôm nay lạ thật, anh lại tìm quần tây.

"Ở ngăn giữa tủ trong cùng ấy."

Triệu Mạc tìm được quần tây ngồi bên giường mặc vào, lại tìm áo sơ mi trắng và áo vest cùng tông khoác lên, chỉ thiếu mỗi cái cà vạt nữa là trang trọng hết mức.

"Hôm nay anh làm sao thế? Mặc trang trọng thế làm gì?"

"Anh đi gọi cú điện thoại." Triệu Mạc không trả lời, đi ra khỏi phòng gọi điện.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...