Chương 142: Chương 142 - Chắc chắn là có thai rồi

Triệu Mạc ra ngoài một lúc rồi quay lại: "Em cứ chuẩn bị đi, anh ra gara lấy xe."

Ngô Uyển Uyển gật đầu, cũng không hỏi anh vừa gọi điện cho ai, chắc là chuyện làm ăn, cô cũng không hiểu.

Cô mặc một chiếc váy liền thân cổ búp bê nền xanh nhạt hoa trắng nhụy vàng, đi đôi giày cao gót nhỏ màu đen, phối với tất trắng, xách túi nhỏ, ngồi lên xe ô tô của Triệu Mạc đến bệnh viện.

Đến bệnh viện mới biết, hóa ra anh gọi điện cho viện trưởng, trình bày tình hình, nên mới ăn mặc chỉnh tề như vậy.

Ngô Uyển Uyển buồn cười, không biết anh học thói quan liêu này từ bao giờ, nói chuyện với viện trưởng cũng khách sáo ra trò.

Cuối cùng là chủ nhiệm khoa sản đích thân kiểm tra cho cô.

Thai nhi còn quá nhỏ. Chỉ có thể xét nghiệm máu, kết quả là cô đã mang thai thật, được khoảng sáu tuần, thai nhi rất khỏe mạnh.

Ngô Uyển Uyển nhất thời không biết nên vui hay nên buồn.

Trước đây cô thực sự không muốn sinh đứa thứ hai, cảm thấy mình nuôi con vất vả, nhưng Triệu Mạc vì gia đình mà chuyển trọng tâm công việc về thành phố này, chỉ để được ở bên cô và con nhiều hơn.

Đứa bé này... đến rất đúng lúc, cô không còn bài xích việc mang thai như trước nữa.

Ngô Uyển Uyển đi ra, Triệu Mạc đang nói chuyện với viện trưởng lập tức sán lại: "Thế nào? Có thai không?"

Chủ nhiệm khoa sản đứng bên cạnh cười nói: "Chúc mừng Triệu tổng nhé."

Một câu nói chứng minh tất cả, Triệu Mạc vui như mở cờ trong bụng: "Cùng vui cùng vui, vừa hay tôi muốn tặng bệnh viện hai chiếc xe cứu thương, mãi chưa có dịp nói, hôm nay chốt luôn nhé, tôi sẽ cho người đi làm thủ tục ngay."

Viện trưởng nghe xong đương nhiên vui mừng, cũng sắp xếp ổn thỏa chuyện khám thai sau này cho Ngô Uyển Uyển.

Ngô Uyển Uyển lập tức cảm thấy Triệu Mạc suy nghĩ thật chu đáo, dù có quyền thế đến đâu cũng phải dĩ hòa vi quý, cô mới đến khám mà anh đã sắp xếp xong xuôi mọi việc.

Trong lòng Ngô Uyển Uyển ấm áp.

Triệu Mạc đi sau lưng cô, lúc nào cũng che chở, xuống bậc thang cũng phải đỡ cô cẩn thận từng bước.

Ngô Uyển Uyển buồn cười: "Em mới mang thai thôi, đâu có yếu ớt thế."

"Ai bảo thế? Trong mắt anh, lúc nào em cũng là báu vật. Hôm nay mình ra ngoài rồi, anh đưa em đi nhà hàng ăn cơm nhé?"

"Mẹ và Ái Uyển còn ở nhà mà? Thôi không ăn đâu."

"Không sao, ăn xong mình gói một phần mang về, anh gọi điện về nhà báo một tiếng, không thì nhờ người mang đồ ăn về trước cũng được." Triệu Mạc đã tính toán cả rồi, từ khi có Ái Uyển, anh thường xuyên vắng nhà, thỉnh thoảng về cũng là cả nhà cùng đi, đã lâu lắm rồi anh không có thế giới hai người với Uyển Uyển.

Ngô Uyển Uyển cũng không tranh cãi với anh, gật đầu đồng ý.

Khó khăn lắm lần mang thai này mới không hành hạ người, cô cũng muốn ra ngoài đi dạo.

Từ khi biết cô mang thai lần hai, Triệu Mạc càng thêm chu đáo, ngày nào cũng hỏi han ân cần, sáng dậy sớm hơn cô, tối đợi cô ngủ rồi mới ngủ.

Cứ tưởng lần đầu vất vả thì lần hai phải kiêng khem kỹ càng, ai ngờ lần này lại nhàn tênh. Từ lúc phát hiện có thai, cô không hề thấy buồn nôn hay khó chịu, chỉ là khẩu vị thay đổi, tinh thần mỗi ngày đều rất tốt, hoàn toàn không vất vả như hồi mang thai Ái Uyển.

Triệu Mạc mừng vì cô không phải chịu khổ. Bụng Uyển Uyển ngày một lớn, Ái Uyển cũng bắt đầu hiếu động nghịch ngợm, ngày nào cũng quậy tung nhà cửa.

Mẹ Ngô trông không xuể, Triệu Mạc lại thuê thêm một bảo mẫu chuyên trông trẻ để đỡ đần cho bà.

Mẹ Ngô cũng biết, nếu con gái sinh thêm đứa nữa, bà không thể một lúc trông hai đứa được, chắc chắn phải thuê thêm người giúp việc, nên cũng không nói gì thêm.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...