Hôm ấy, Triệu Mạc và Ngô Uyển Uyển cùng ngồi trên ghế sofa trong phòng khách. Triệu Mạc vừa bóc quýt cho Uyển Uyển, vừa nhìn qua cửa chính ra khoảng sân bên ngoài. Cô bé Ái Uyển đang chổng mông lên trời đào đất, rõ ràng là một tiểu công chúa mặc váy đầm xinh xắn, vậy mà còn nghịch ngợm, hiếu động hơn cả đám con trai.
Triệu Mạc cảm thấy giấc mộng về "chiếc áo bông nhỏ tri kỷ" của mình coi như toang rồi...
Anh ăn một múi quýt, nhìn cô con gái nhỏ bên ngoài rồi nói: "Bà xã, em nói xem có khi nào hồi đó anh cầu xin Quan Âm nương nương bị sai rồi không?"
"Hả?" Ngô Uyển Uyển không hiểu ý anh là gì.
"Thì lúc em mang thai Ái Uyển ấy, anh đã lén cầu xin Quan Âm nương nương cho chúng ta một cô con gái. Nhưng mà nhìn cái tính nết này của con bé xem... Có khi nào vốn dĩ nó là con trai, nhưng Quan Âm nương nương nghe lời thỉnh cầu của anh nên mới sửa lại giao diện thành con gái không?"
Ngô Uyển Uyển nghe Triệu Mạc nói hươu nói vượn với vẻ mặt nghiêm túc thì không nhịn được mà bật cười: "Anh nói linh tinh cái gì thế, Ái Uyển chỉ là tính cách hoạt bát hơn một chút thôi, xem người làm bố như anh nói con kìa."
Triệu Mạc nằm bò ra, áp tai lên bụng cô, lắng nghe động tĩnh bên trong: "Chỉ mong đứa nhỏ này ra đời đừng bị Ái Uyển bắt nạt là được."
"Con thứ hai còn chưa ra đời mà anh đã bắt đầu thiên vị rồi hả?"
"Anh không thiên vị, có thiên vị thì cũng là thiên vị em thôi. Anh chỉ sợ đến lúc đó hai đứa nhỏ đánh nhau lại làm em giận. Con trai à, sau này sinh ra con nhớ phải nhường nhịn bà chị hoạt bát quá mức này của con đấy nhé." Triệu Mạc xoa bụng Ngô Uyển Uyển, dặn dò ra chiều nghiêm túc lắm.
Ngô Uyển Uyển dở khóc dở cười.
Triệu Mạc thật lòng yêu thương và nâng niu bọn trẻ. Khoảng thời gian anh ở nhà, Ái Uyển cứ dính lấy anh đòi chơi cùng, ngay cả bà ngoại mà con bé yêu quý nhất cũng bị cho ra rìa.
Chính vì sự ưu tú của anh, Ngô Uyển Uyển mới cam tâm tình nguyện sinh con cho anh. Trước đây cô từng nghĩ những lời mẹ nói với mình chỉ là trêu chọc, nhưng giờ ngẫm lại, mẹ đã sớm biết cô và Triệu Mạc sẽ sống hạnh phúc bên nhau cả đời, tuyệt đối sẽ không chỉ dừng lại ở việc có một mụn con đơn giản như vậy.
Suốt thai kỳ, Triệu Mạc đều túc trực bên cạnh Ngô Uyển Uyển, chẳng đi đâu cả. Công ty bên kia anh cũng đã xin nghỉ phép dài hạn, chỉ khi nào có việc hệ trọng cần người quyết sách thì anh mới ghé qua trụ sở chính một chuyến.
Nhờ vậy mà cả quá trình mang thai của Ngô Uyển Uyển trôi qua rất thảnh thơi, dễ chịu. Mãi cho đến lúc cô sắp sinh, Triệu Mạc vẫn nắm chặt lấy tay cô không buông.
Lần sinh này có Triệu Mạc ở bên cùng cô vượt cạn. Nhìn cô đau đớn đến khản cả giọng, mồ hôi đầm đìa, dáng vẻ đau đến chết đi sống lại ấy khiến trái tim anh như bị ai bóp nghẹt, đau thắt lại.
Đứa bé này sinh ra thuận lợi hơn Ái Uyển một chút, là một bé trai bụ bẫm.
Y tá quấn khăn ủ ấm cho em bé rồi đặt vào lòng Triệu Mạc: "Chúc mừng Triệu tổng, chúc mừng anh có thêm quý tử, bé trai nặng 3,5 kg, trộm vía nặng tay lắm đấy."
Triệu Mạc nhìn đứa bé trong lòng, mày rậm mắt to, có vài nét rất giống anh. Anh lập tức bế con lại cho Ngô Uyển Uyển lúc này đang kiệt sức nhìn: "Em nhìn xem, con trai mập mạp em sinh cho anh này. Uyển Uyển, em vất vả rồi."
Ngô Uyển Uyển tuy mệt rã rời nhưng nhìn thấy con thì vui vẻ hẳn lên, cô đưa tay chạm nhẹ vào khuôn mặt phúng phính của đứa bé: "Thật sự rất giống anh."
Triệu Mạc biết cô đã mệt, liền giao con lại cho cô y tá đang đợi bên cạnh: "Đi thôi, chúng ta về phòng nghỉ ngơi trước, để y tá tắm rửa sạch sẽ cho con rồi bế về cho em ngắm kỹ hơn."
Ngô Uyển Uyển nằm ở phòng bệnh VIP, uống canh tẩm bổ mà Triệu Mạc đặc biệt đặt khách sạn hầm riêng, sắc mặt cũng hồng hào hơn rất nhiều.
Tiểu Ái Uyển được mẹ Ngô dẫn vào bệnh viện, nhìn em bé đang nằm trong nôi, cô bé khoa tay múa chân reo lên: "Em trai, em trai!"
Mẹ Ngô cười đầy cưng chiều: "Xem ra Ái Uyển thích em trai lắm đấy. À đúng rồi, đã đặt tên cho thằng bé chưa?"
"Gọi là Ái Ngô." Triệu Mạc nhanh nhảu đáp lời: "Triệu Ái Ngô."
Mẹ Ngô liếc nhìn con gái mình, bà hiểu ngay ý nghĩa của cái tên này.
Ngô Uyển Uyển thì ngại ngùng cúi đầu.
Cô có một người chồng tốt, người sẽ luôn nâng niu, che chở cô trong lòng bàn tay. Bất kể cô bao nhiêu tuổi, trong mắt anh, cô vẫn mãi là cô bé chưa lớn. Anh thậm chí chẳng để cô phải động tay vào việc gì, một mình anh bao trùm lo toan mọi việc lớn nhỏ trong nhà.
Kiếp này, được cùng một người đàn ông như vậy nắm tay đi hết quãng đời còn lại, cô thực sự rất mãn nguyện...
Hoàn chính văn.
Bạn thấy sao?