Chương 144: Chương 144 - Ngoại truyện 1

Đợi đến khi tiểu Ái Ngô tròn một tuổi, Triệu Mạc xin nghỉ phép dài hạn để đưa Uyển Uyển ra nước ngoài du lịch. Uyển Uyển đi theo anh bao năm nay, bản thân anh vì công việc nên thường xuyên phải xuất ngoại, nhưng cô thì cứ mãi quanh quẩn ở nhà chăm con, chưa bao giờ được cùng anh đi xa chuyến nào.

Triệu Mạc để hai đứa nhỏ ở nhà cho bảo mẫu và mẹ Ngô chăm sóc, đặc biệt thuê chuyên cơ riêng, đưa Uyển Uyển đến một thiên đường du lịch nổi tiếng ở nước ngoài.

Nơi đó có nắng vàng biển xanh, nước biển trong vắt màu ngọc bích. Những căn nhà được xây dựng ngay trên mặt biển, chỉ cần mở rèm cửa là có thể nhìn thấy đại dương mênh mông, thậm chí còn thấy cả đàn cá bơi lội dưới đáy.

Lần đầu tiên nhìn thấy khung cảnh tuyệt đẹp như vậy, Ngô Uyển Uyển phấn khích chẳng khác nào một đứa trẻ. Cô mặc chiếc váy voan trắng mà Triệu Mạc mua cho sau khi đến đây, kéo tay anh chạy nhảy trên bãi cát cả một ngày trời.

Cô nhặt được một đống vỏ ốc, vỏ sò đủ màu sắc và hình dáng, nói là muốn mang về cho tiểu Ái Uyển và tiểu Ái Ngô chơi.

Triệu Mạc nghe xong thì mặt mày bí xị, trong lòng không vui. Khó khăn lắm anh mới tống được hai đứa nhỏ đi để đưa vợ đi chơi riêng, vậy mà tâm trí cô lúc nào cũng chỉ nhớ đến con.

Nhìn thấy cái gì cô cũng bảo muốn mua cho con. Đến đây cả ngày rồi, đồ cô mua toàn là cho bọn trẻ, chẳng có cái nào cho anh, cũng chẳng có cái nào cho bản thân cô cả.

Ngô Uyển Uyển hoàn toàn không nhận ra sự bất mãn của chồng, vẫn vui vẻ kéo tay Triệu Mạc đi ăn uống, dạo chơi khắp nơi. Mãi đến khi mệt nhoài, hai người mới quay về phòng khách sạn nghỉ ngơi.

Vừa về đến phòng, Ngô Uyển Uyển đã nằm vật ra giường than thở: "Mệt quá đi mất."

"Giờ mới biết mệt à? Lúc nãy ai là người chạy điên cuồng trên bãi cát thế hả?"

Triệu Mạc ngoài miệng thì trách yêu cô vô tâm, nhưng người thì vẫn ngồi bên mép giường, nâng chân cô lên bắt đầu xoa bóp. Nhìn cô đi lại nhiều như vậy là anh biết ngay chân cô sẽ bị mỏi, ở nhà có bao giờ cô phải đi bộ nhiều thế này đâu.

"Ưm... nhẹ một chút, đừng ấn vào lòng bàn chân." Ngô Uyển Uyển rất hưởng thụ sự phục vụ của Triệu Mạc. Ai mà chẳng thích đi chơi mệt về được nằm ườn ra giường có người hầu hạ chứ?

Ở bên cạnh Triệu Mạc lâu ngày, Ngô Uyển Uyển càng lúc càng ỷ lại vào sự chiều chuộng của anh. Cô chẳng hề nghi ngờ rằng, nếu một ngày nào đó không còn Triệu Mạc, cô thật sự không biết mình sẽ sống thế nào.

Triệu Mạc xoa xong chân này lại đổi sang chân kia, cưng chiều vợ không giới hạn.

Ngô Uyển Uyển nhắm mắt để mặc anh xoa nắn, lực đạo tay anh vừa phải, khiến cơn buồn ngủ của cô ập đến.

Trong lúc mơ màng nửa tỉnh nửa mê, Ngô Uyển Uyển bỗng cảm thấy ngực mình căng tức, có sữa trào ra, cô khó chịu rên khẽ một tiếng.

"Sao thế? Căng sữa à?" Triệu Mạc nhìn thấy trước ngực chiếc váy trắng của cô loang lổ một vệt nước. Anh đưa tay sờ lên, xoa nắn một cái, quả nhiên bầu ngực đang căng cứng.

Ái Ngô cai sữa chưa đầy một tháng, sữa của cô rất tốt, ngực lại lớn nên thi thoảng vẫn bị căng tức, lần nào cũng phải để anh giúp hút ra mới chịu được.

"Vâng, hơi căng." Chắc là do hôm nay mải chơi bên ngoài quá lâu không để ý vắt sữa, lúc này bầu ngực đã căng đến mức hơi đau rồi.

"Đến đây, ông xã giúp em hút bớt ra."

Triệu Mạc cởi chiếc váy liền thân của cô xuống. Bên trong cô mặc một bộ nội y màu trắng, chiếc áo lót tuy lớn nhưng cũng chỉ chật vật ôm lấy bầu ngực đầy đặn, phần đầu ngực như muốn lộ cả ra ngoài.

Sau khi sinh Ái Ngô, ngực của cô càng ngày càng lớn, vừa trắng vừa mềm, đầu ngực từ màu hồng nhạt đã chuyển sang màu đỏ hồng quyến rũ, sữa thỉnh thoảng lại rỉ ra.

Uyển Uyển thường hay phiền lòng vì bộ ngực cứ hay chảy sữa của mình, nhưng Triệu Mạc lại cực kỳ thích thú. Bầu ngực lớn thế này, đủ cho anh uống no nê. Bây giờ Ái Ngô đã cai sữa, thì nguồn sữa ngọt lành trong này đều thuộc về một mình anh.

Anh cởi bỏ áo lót của Uyển Uyển, hai bầu ngực căng tròn lập tức bật ra, như thể tìm lại được sự tự do đã khao khát từ lâu.

Nơi đầu ngực cũng đang rỉ sữa ra ngoài.

Triệu Mạc vừa định cúi xuống ngậm lấy thì bị Ngô Uyển Uyển ngăn lại: "Đừng... sữa này anh càng ăn thì nó càng về nhiều đấy. Từ lúc con trai cai sữa đến giờ, sữa này bị anh uống còn nhiều hơn cả lúc con bú nữa, như thế thì làm sao mà tiêu sữa được?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...