"Bác sĩ người ta đã dặn rồi, cai sữa thì không được để bầu ngực căng tức, nếu không sẽ bị viêm nhiễm phát sốt, lúc đó thì phải chịu tội lớn lắm, anh làm sao nỡ để em chịu khổ được."
Đôi bàn tay to lớn của Triệu Mạc xoa nắn đôi gò bồng đảo trước ngực cô, hiện giờ ngực cô lớn đến mức một bàn tay anh cũng không thể ôm trọn hết được.
Anh xoa nắn khiến Uyển Uyển thoải mái rên lên một tiếng, cô lườm yêu anh một cái: "Em thấy anh không phải sợ em chịu khổ, mà là tiếc rẻ sợ em mất sữa thì có."
Triệu Mạc cười vẻ thật thà, đôi tay to vẫn luyến tiếc không rời bầu ngực cô. Dưới sự xoa nắn của anh, bầu ngực đang căng trướng bắt đầu rỉ sữa ra ngoài, cảm giác khó chịu của Uyển Uyển cũng nhờ đó mà dịu đi.
"Anh chính là thích uống sữa của em, uống cả đời cũng không thấy đủ." Nói đoạn, Triệu Mạc cúi người xuống, há miệng ngậm lấy đầu ngực cô, dùng sức mút mạnh. Dòng sữa mang theo hương thơm ngọt ngào tức thì tràn vào trong miệng, được anh ừng ực nuốt xuống.
"Ưm... hút chậm một chút, hút cả bên kia nữa." Anh chỉ tập trung hút một bên, khiến bên ngực còn lại càng thêm căng tức.
Nghe cô giục, Triệu Mạc hút cạn sữa bên này rồi vội vàng chuyển sang bên kia.
Lượng sữa của cô rất dồi dào, uống cạn sữa ở cả hai bầu ngực, Triệu Mạc cảm thấy mình cũng đã no nê.
"Uyển Uyển..." Triệu Mạc cởi bỏ quần áo của mình, côn thịt to lớn bên dưới đã sớm dựng đứng giữa hai chân, nơi đầu khấc liên tục rỉ ra dịch vị trắng đục: "Côn thịt lớn của ông xã muốn làm em rồi."
Uyển Uyển bị anh hút ngực đã sớm động tình, lúc này giữa hai chân đã ướt đẫm. Đối với những lời nói trêu chọc đầy sắc tình của Triệu Mạc, cô cũng không phản bác, chỉ rũ mắt khẽ "vâng" một tiếng.
Triệu Mạc mừng rỡ, tách rộng hai chân cô ra. Chẳng kịp cởi hẳn quần lót của cô xuống, anh đưa tay gạt mảnh vải ở vùng tam giác mật sang một bên, để lộ ra cửa huyệt hồng hào. Côn thịt thô to để ngay trước cửa mình cô, anh ưỡn eo dùng sức đẩy mạnh một cái, thâm nhập vào trong.
"Ưm a..." Cửa huyệt đang trống rỗng trong nháy mắt bị lấp đầy, cảm giác tê dại khoái cảm lan ra khắp toàn thân cô.
Thời gian qua cả hai đều bận rộn lo tiệc thôi nôi cho Ái Ngô, ngẫm lại thì đã rất lâu rồi họ không được tận hưởng chuyện ân ái.
Kể từ sau khi sinh con, cơ thể cô càng trở nên đầy đặn và nhạy cảm hơn, nhưng lại ngại ngùng không dám mở miệng chủ động cầu hoan, chỉ có thể mỗi ngày tự mình kìm nén sự trống trải của cơ thể.
Tiểu huyệt chặt chẽ nuốt trọn lấy côn thịt thô to vào trong, Triệu Mạc sướng đến tê dại cả da đầu. Rõ ràng là đã sinh hai đứa con, nhưng nơi đó của Uyển Uyển không hề bị lỏng lẻo, ngược lại càng thêm đàn hồi, bên trong càng mềm mại, ấm nóng hơn xưa.
Côn thịt cắm vào trong tiểu huyệt, cảm giác như lạc vào chốn ôn nhu hương, muốn rút cũng không nỡ rút ra. Anh bám lấy vòng eo thon thả chỉ vừa một vòng tay ôm của cô, bắt đầu ra sức thúc mạnh, chẳng cần kỹ thuật gì cả.
"Ưm... a... a..." Ngô Uyển Uyển bị anh va chạm đến mức rên rỉ loạn nhịp.
"Sướng quá... a... ông xã, ông xã, nhanh hơn chút nữa."
Triệu Mạc ra sức đâm rút mạnh mẽ không theo quy luật nào, ngược lại làm cho Ngô Uyển Uyển nếm được mùi vị khi bị đâm sâu lút cán. Cô lắc lư cái mông, cầu xin Triệu Mạc dùng sức thêm chút nữa, cô hận không thể để Triệu Mạc một phát đâm thẳng vào tử cung, hung hăng đâm nát tử cung của mình.
Đã rất lâu rồi Triệu Mạc không cảm nhận được sự nhiệt tình này của Uyển Uyển, lời nói của cô còn có tác dụng hơn cả thuốc tráng dương. Nhìn người vợ đang lẳng lơ dưới thân mình, anh dùng sức đâm mạnh hai cái, rồi bất ngờ rút phắt côn thịt của mình ra ngoài.
Tiểu huyệt vừa mới được lấp đầy bỗng nhiên trở nên trống rỗng, cửa huyệt co rút đầy luyến tiếc như muốn níu giữ anh lại. Ngô Uyển Uyển khó hiểu nhìn anh: "Ông xã, sao thế?"
"Uyển Uyển có muốn ông xã làm thật mạnh không?" Triệu Mạc đưa tay sờ xuống cửa huyệt cô một cái, nơi đó đã sớm lầy lội, ướt át một mảng.
Ngô Uyển Uyển đỏ mặt, gật gật đầu.
Triệu Mạc đưa ngón tay dính đầy dâm thủy lên miệng nếm thử: "Dâm thật."
Bạn thấy sao?