Không biết ý anh là mùi vị của mật dịch hay là đang nói đến trạng thái của Uyển Uyển lúc này nữa.
Ngô Uyển Uyển bị anh trêu đến đỏ bừng cả mặt. Nhưng dục hỏa trong người và sự trống rỗng nơi tiểu huyệt cứ giày vò lấy cô, cộng thêm việc Triệu Mạc cố tình cho cô xem bộ dạng anh liếm láp nước nôi của mình, khiến nơi tư mật của cô càng thêm ướt át...
Ngô Uyển Uyển cắn môi, ngồi dậy. Triệu Mạc đang quỳ trên giường, tư thế ngồi dậy của cô vừa khéo đối diện ngay với côn thịt to lớn của anh.
Uyển Uyển vươn bàn tay mềm mại nắm lấy côn thịt nóng hổi, vuốt ve lên xuống hai cái: "Tiểu dâm đãng muốn bị côn thịt lớn làm, côn thịt lớn đâm cái miệng nhỏ hư hỏng này có được không?"
Triệu Mạc nhìn cô vợ nhỏ quyến rũ chết người trước mặt, cơ bắp toàn thân căng cứng như muốn nổ tung vì ham muốn: "Học ở đâu cái thói lẳng lơ này thế hả?"
"Em mới không có học đâu." Ngô Uyển Uyển cãi lại.
"Hóa ra là bà xã lẳng lơ tự học thành tài à. Được thôi, vậy hôm nay cho em lẳng lơ cho ông xã xem, nếu không đủ lẳng lơ, ông xã sẽ không làm đâu." Triệu Mạc đỡ lấy côn thịt, cọ cọ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô: "Ăn côn thịt lớn của ông xãđi."
Cũng không phải chưa từng ăn qua, Ngô Uyển Uyển ngoan ngoãn há miệng, ngậm lấy côn thịt của anh vào trong.
Côn thịt của anh vẫn to lớn như mọi khi, nhét vào trong miệng cô cảm giác như ngậm trọn cả một quả trứng gà, phồng căng cả má, không sao cử động được.
Triệu Mạc thật sự bị cô vợ nhỏ này dày vò chết mất. Kết hôn mấy năm, con cũng đã hai đứa rồi mà cô vẫn ngây ngô không chịu được, ngay cả kỹ thuật khẩu giao cũng vẫn vụng về, xanh non như thuở ban đầu.
"Đừng chỉ ngậm không thế, liếm láp nó đi, nếm thử mật dịch trào ra từ đầu khấc xem." Triệu Mạc đẩy hông, côn thịt trượt trong khoang miệng cô, vô tình cọ vào răng khiến anh đau đến hít một ngụm khí lạnh.
Ngô Uyển Uyển nhả côn thịt ra, vươn chiếc lưỡi thơm tho liếm lên quy đầu, men theo rãnh quy đầu liếm một vòng, rồi dùng sức mút mạnh vào lỗ nhỏ trên đỉnh.
"Hừ..." Triệu Mạc không chịu nổi tiểu yêu tinh này nữa, liếm cũng không ra liếm, ăn cũng chẳng ra ăn, làm anh cả người bứt rứt khó chịu.
Triệu Mạc đẩy ngã Uyển Uyển xuống giường, nâng hai chân cô gác lên vai mình, tay giữ chặt côn thịt nhắm ngay cửa huyệt mà đâm lút cán.
"A!"
Cú đâm này của anh vừa mạnh vừa chuẩn, trực tiếp tiến vào tận sâu bên trong, mở ra cổ tử cung, xông thẳng vào tử cung cô, đâm sâu đến mức khiến cô run rẩy toàn thân, sướng đến mức ánh mắt đờ đẫn.
Triệu Mạc đã nhịn quá lâu, hôm nay thời gian còn rất dài.
Anh bưng lấy bờ mông tròn trịa của cô, bàn tay dùng sức xoa nắn, eo liên tục đẩy đưa, nhấp nhô lúc sâu lúc nông.
"Ưm... a..." Thân thể Ngô Uyển Uyển bị anh thúc đến lắc lư, hai bầu ngực cũng rung rinh theo nhịp điệu va chạm. Vì sữa bên trong đã được hút cạn nên bầu ngực mềm mại hơn rất nhiều, cứ thế nảy lên loạn xạ không theo quy luật.
Triệu Mạc bất chấp tất cả mà va chạm điên cuồng, sau vài hiệp liền dũng mãnh húc mở cổ tử cung của cô, đem côn thịt cắm sâu vào trong tử cung rồi bắn ra.
"A ha a..." Ngô Uyển Uyển cũng theo dòng tinh dịch nóng hổi của anh mà cùng nhau leo lên đỉnh cực khoái.
Cô không ngờ lần này Triệu Mạc lại muốn gấp gáp và nhanh đến vậy, cảm giác vẫn còn chút chưa thỏa mãn.
Triệu Mạc cúi người xuống hôn lên má cô, thấy cô có vẻ hơi mệt mỏi: "Uyển Uyển, khoan hãy ngủ, khó khăn lắm mới đi chơi một chuyến."
"Hửm? Đã chơi cả ngày rồi, còn gì để chơi nữa đâu?"
Triệu Mạc lật người xuống giường, côn thịt lớn vẫn chưa hoàn toàn mềm xuống cứ thế lúc lắc giữa hai chân anh.
Ngô Uyển Uyển nhìn mà nóng mắt, côn thịt của anh dường như dùng mãi không biết mệt. Còn nhớ lúc hai người mới bên nhau, anh có thể lăn lộn cả đêm, thứ to dài kia chẳng bao giờ chịu xìu.
Triệu Mạc ngồi xổm trước tủ tivi của khách sạn lục lọi gì đó.
Ngô Uyển Uyển tò mò hỏi: "Anh đang tìm cái gì thế?"
"Đồ tốt." Triệu Mạc mò mẫm một hồi, lôi ra một hộp đĩa, giơ lên vẫy vẫy cho cô xem: "Cùng nhau xem đi."
Bạn thấy sao?