Khi Ngô Uyển Uyển nhìn rõ hình ảnh hai người trần trụi đang ôm lấy nhau in trên bìa hộp, cô liền biết đó là đĩa phim gì. Khuôn mặt kiều diễm lập tức đỏ bừng: "Sao trong phòng lại có thứ này?"
"Anh đã mua trước rồi giấu đi đấy." Triệu Mạc mở đầu đĩa, cho đĩa phim vào, sau đó quay lại giường ôm Uyển Uyển vào lòng, hôn chụt hai cái: "Cùng xem với ông xã nào."
"Ai thèm xem mấy cái này với anh chứ, đồ lưu manh." Ngô Uyển Uyển đỏ mặt đẩy anh ra, nhưng sức lực của anh trước giờ vẫn luôn lớn như vậy, ôm chặt cứng lấy cô, mặc cho cô giãy giụa thế nào cũng vô ích.
Bộ phim nhanh chóng bắt đầu. Mở đầu là cảnh trong một căn phòng, một đôi nam nữ đang tán tỉnh nhau.
Hai cơ thể trần trụi quấn lấy nhau không rời.
Nhan sắc của cô gái kia cũng coi là khá, nhưng ngoại hình của gã đàn ông thì... Ngô Uyển Uyển cảm thấy không có cửa để so sánh với Triệu Mạc. Gã ta vừa béo, vừa lùn, nhìn phát chán.
Ngay cả cái thứ đang lúc lắc bên dưới của gã cũng chẳng to dài bằng của Triệu Mạc.
Hai người kia quấn quýt một lát rồi bắt đầu lâm trận. Tiếng rên rỉ của người phụ nữ vang lên từng hồi, nhưng nghe thế nào cũng thấy giả tạo vô cùng.
Chỉ dựa vào cái thứ ngắn ngủn của gã đàn ông kia mà có thể làm cô ta sướng đến mức hét lên như vậy sao?
Trước đây Ngô Uyển Uyển chưa từng xem loại phim này, vốn dĩ trong lòng cũng có chút tò mò hướng về. Nhưng xem xong rồi lại cảm thấy nhạt nhẽo vô vị, thậm chí còn thấy buồn nôn. Xem cái này thì học được gì chứ?
Nhìn sang Triệu Mạc, anh cũng đang nhíu mày, sau đó lồm cồm bò xuống giường, vừa chửi thề vừa tắt đầu đĩa đi: "Cái thứ rác rưởi gì vậy không biết."
Ngô Uyển Uyển bật cười, cố ý trêu chọc: "Em thấy cô gái kia trông cũng được đấy chứ, dáng người cũng bốc lửa. Anh cứ xem thêm lúc nữa đi, không sao đâu, em không để bụng đâu."
Triệu Mạc cười cười leo lại lên giường: "Cho anh anh cũng chẳng thèm xem, còn không bằng một phần mười bà xã của anh. Ngày nào cũng được ngắm em là đủ rồi." Anh vươn tay kéo Uyển Uyển vào lòng, hôn lên đôi môi hồng nhuận của cô.
Nếu là trước đây, có nằm mơ anh cũng không dám nghĩ mình sẽ cưới được cô vợ xinh đẹp thế này. Uyển Uyển không những không chê bai mà còn gả cho anh, sinh cho anh đủ nếp đủ tẻ, trong lòng anh vô cùng mãn nguyện.
Tuy làm ăn buôn bán bao năm nay, cũng có đối tác gửi phụ nữ đến biếu, nhưng những người phụ nữ đó anh chưa từng liếc mắt nhìn lấy một lần. Anh hiểu rằng con người phải biết trân trọng phúc phận mình đang có.
"Giờ anh cũng học được thói mồm mép tép nhảy rồi đấy hả?" Ngô Uyển Uyển cảm thấy anh đang nói hươu nói vượn.
"Từng câu từng chữ ông xã nói đều là thật lòng, không tin thì cho em xem tâm can của anh này." Triệu Mạc đè lên người cô, đôi gò bồng đảo trước ngực cô bị anh ép đến biến dạng.
Bàn tay to lớn của anh men theo cặp đùi thon thả mịn màng mò mẫm lên trên, cho đến khi chạm vào nơi tư mật ẩm ướt, năm ngón tay anh mở ra, dùng sức xoa nắn.
"Ưm... đừng làm nữa, em hơi mệt rồi."
"Khó khăn lắm mới trốn được hai đứa nhỏ để ra ngoài một chuyến, hai hôm nữa là phải về rồi, thế mà em nỡ không cho anh làm à?" Triệu Mạc rõ ràng là chưa đã thèm, ngón trỏ tách mép hoa huyệt ra, ngón giữa từ từ thâm nhập vào bên trong.
"A ha..." Ngô Uyển Uyển đưa hai tay bám lấy vai anh, cả người mềm nhũn ra: "Anh muốn làm thì làm nhanh lên, em còn phải ngủ nữa."
"Ngủ nghê cái gì, ông xã làm em không sướng hay sao?"
Triệu Mạc xốc cô từ trên giường dậy, giữ chặt eo cô, để cô ngồi lên bụng mình. Côn thịt to lớn dựng đứng cọ sát qua lại ngay khe mông cô: "Không phải bảo muốn phục vụ ông xã sao? Nhanh lên, côn thịt lớn của ông xã không đợi được nữa rồi."
Ngô Uyển Uyển chống hai tay lên cơ ngực vạm vỡ của anh, hai chân dang rộng đặt hai bên hông anh. Cửa huyệt bị ép mở rộng, nơi nhạy cảm cọ xát vào cơ bụng săn chắc của người đàn ông, truyền đến từng đợt cảm giác tê dại, bủn rủn.
Ngô Uyển Uyển cắn môi, khó nhịn mà lắc lư thân mình trước sau, cọ cọ cửa huyệt để xoa dịu cảm giác trống trải.
Triệu Mạc cũng phối hợp nhấp nhô người, côn thịt đói khát cọ xát vào khe mông cô, bàn tay thô ráp leo lên ngực, xoa nắn hai bầu ngực đang trĩu nặng sang hai bên.
Bạn thấy sao?