"Ưm... thoải mái quá..."
Ngực cô thường xuyên bị căng sữa, mỗi lần được Triệu Mạc xoa nắn xong mới thấy dễ chịu.
Cô hạ thấp người xuống, hai tay nâng bầu ngực đầy đặn đưa đến bên miệng anh: "Ông xã, ngực căng rồi, mau giúp em hút một chút đi."
Triệu Mạc không khách sáo há miệng ngậm lấy, hút một hơi thật mạnh, dòng sữa ngọt ngào tràn đầy khoang miệng. Anh nuốt không kịp, sữa trắng đục tràn ra từ khóe môi chảy xuống.
Triệu Mạc thè lưỡi liếm sạch vệt sữa bên mép, cuộn hết vào trong miệng, không bỏ phí chút nào: "Uyển Uyển, sữa của em ngon quá, đừng cai sữa nữa, cứ để cho ông xã uống đi, ông xã thích uống lắm."
"Nói bậy, trẻ con uống sữa là vì chưa ăn cơm được, anh là người lớn rồi còn uống cái gì chứ?" Nghĩ đến cảnh mỗi ngày lúc căng sữa lại phải ngồi trong lòng anh vén áo lên cho bú, cô thấy xấu hổ chết đi được.
"Đương nhiên là vì ngon rồi, anh chỉ thích uống sữa của bà xã thôi, muốn uống đến già, uống đến chết mới thôi."
"Không đứng đắn chút nào." Ngô Uyển Uyển chống tay định ngồi dậy, nhưng cánh tay to lớn của Triệu Mạc đã ôm chặt lấy cô, giam cô trước lồng ngực vạm vỡ của mình. Côn thịt to lớn bên dưới trượt dọc theo khe mông vài cái mới tìm được lối vào, sau đó anh ưỡn người, côn thịt thô to liền tách mở cửa huyệt chật hẹp, hung hăng đâm vào trong.
"A ha..." Ngô Uyển Uyển bị đâm đến mất hết sức lực, ngã người ra sau, nằm trên lồng ngực anh thở dốc: "Sâu quá... đừng đâm vào trong nữa."
Cô cảm nhận rõ ràng côn thịt thô to của Triệu Mạc vẫn đang ra sức đâm rút trong tiểu huyệt. Tư thế này vốn dĩ đã vào rất sâu, nếu anh muốn, chỉ cần một cái là có thể đâm lút vào tận tử cung cô.
"Uyển Uyển, ông xã làm em có sướng không?"
"Ưm... sướng, sướng lắm, ông xã làm em là sướng nhất." Ngô Uyển Uyển nằm sấp trên người anh, mặc cho anh ưỡn hông đưa đẩy, giày vò cơ thể mình.
Triệu Mạc đâm rút thêm vài cái rồi dừng lại: "Uyển Uyển, em tự mình động đi."
Ngô Uyển Uyển đang bị đâm đến thoải mái, anh bỗng nhiên dừng lại, côn thịt không còn di chuyển khiến tiểu huyệt nhạy cảm bắt đầu ngứa ngáy khó chịu.
Ngô Uyển Uyển không do dự, chống tay lên cơ bụng rắn chắc của anh, từ từ nâng mông lên. Côn thịt thô dài kéo theo dâm thủy trong suốt chầm chậm rút ra khỏi cơ thể cô.
Sau đó cô lại từ từ ngồi xuống, ép côn thịt chui tọt vào trong tiểu huyệt lần nữa. Ngô Uyển Uyển sướng đến mức than nhẹ thành tiếng, côn thịt của anh thực sự vừa to vừa dài, mỗi lần đâm vào đều khiến cô sướng muốn chết.
Hai tay Triệu Mạc nổi đầy gân xanh bám chặt lấy vòng eo thon nhỏ của cô, ngắm nhìn cô tự mình tìm vui.
Côn thịt vì không cảm nhận được khoái cảm đâm rút nhanh mạnh mà gân guốc nổi lên cuồn cuộn. Anh dụ dỗ: "Uyển Uyển, như thế chưa đủ sướng đâu. Em thử dùng sức ngồi mạnh xuống xem, sau đó rút hết ra, tốc độ nhanh lên một chút, sẽ sướng đến lên đỉnh đấy."
Ngô Uyển Uyển nghe lời anh, nâng mông lên cao, để côn thịt thoát khỏi tiểu huyệt. Khoảnh khắc rời khỏi nơi tư mật, cây gậy thịt giật giật, càng trở nên to dài và đỏ ửng.
Ngay sau đó, cô nhắm ngay quy đầu mà ngồi phịch xuống.
Cây gậy thịt cứng ngắc tách mở cửa mình, xuyên thẳng một đường đâm lút vào tận tử cung cô.
"A..." Cú đâm này khiến Ngô Uyển Uyển bủn rủn cả người, suýt chút nữa thì ngã xuống, may mà Triệu Mạc đã kịp thời dùng hai tay giữ chặt lấy eo cô.
Triệu Mạc nghiến chặt răng hàm, nhấc bổng người cô lên, rồi lại một lần nữa hung hăng ấn mạnh xuống.
"A! Chết mất... đừng... đừng mà..."
Mỗi lần côn thịt to lớn ấy đâm vào đều hung hăng xuyên sâu vào bên trong, húc mở cổ tử cung, kẹt chặt lấy tử cung cô.
Cô không thể chịu đựng nổi khoái cảm mãnh liệt dường này, cơ thể nhạy cảm đến tột độ, rất nhanh đã đạt đến cao trào trong từng cú thúc mạnh mẽ của Triệu Mạc.
Triệu Mạc bám chặt lấy eo cô, liên tục thúc nhanh thêm vài chục cái nữa, cuối cùng húc sâu vào tử cung, đem toàn bộ tinh dịch nồng đậm bắn hết vào trong.
Anh thở dốc, ôm lấy thân thể mềm mại yêu kiều của Uyển Uyển, giữ nguyên tư thế cô nằm trên người anh.
Côn thịt vẫn còn cắm sâu trong cơ thể cô, anh cúi xuống âu yếm hôn lên trán cô: "Uyển Uyển, cả đời này chúng ta cứ như thế này nhé, được không?"
"Vâng..." Ngô Uyển Uyển bị giày vò đến mệt lả, lí nhí đáp một tiếng trong cổ họng, rồi nhắm mắt chìm sâu vào giấc ngủ.
Trong lòng Triệu Mạc dâng lên cảm giác ngọt ngào vô hạn, anh ôm chặt lấy bảo bối lớn nhất đời mình.
Nếu nói điều gì khiến anh không thể buông bỏ nhất trong kiếp này, đó không phải là con cái, cũng chẳng phải công ty, mà chính là Uyển Uyển của anh. Người vợ yêu kiều đã ở bên anh từ lúc anh còn là một gã đồ tể nghèo rớt mồng tơi, chưa từng chê bai anh nửa lời.
Đời này kiếp này, nếu không có Uyển Uyển, anh cũng chẳng biết phải sống thế nào nữa.
May mắn thay, Uyển Uyển vẫn ở bên cạnh anh, sinh cho anh hai đứa con, tất cả đều là hạnh phúc. Anh sẽ nỗ lực bảo vệ niềm hạnh phúc này, mãi mãi về sau...
Hết
22:15 - 28/11/2025.
Chanh
Dựa trên lựa chọn của độc giả khác sau khi đọc xong truyện này.
Dựa trên 114 lượt chuyển tiếp của độc giả
Bạn thấy sao?