"Ưm... sướng lắm..."
Uyển Uyển vốn dĩ chẳng biết lời dâm đãng là gì, tự nhiên cũng sẽ không thấy xấu hổ, cô chỉ đơn thuần nói ra cảm nhận chân thật của mình.
Trái tim Triệu Mạc như được lấp đầy bởi câu nói của cô. Thật không dám tưởng tượng, vật báu trời ban như thế này sau này sẽ thuộc về anh. Anh cúi đầu ngậm lấy môi cô, đưa chiếc lưỡi to dày xâm nhập vào khuôn miệng nhỏ nhắn, vơ vét toàn bộ mật dịch trong miệng cô nuốt vào bụng, quấn lấy lưỡi cô, kéo ra ngoài môi mút mát chùn chụt.
"Ưm..." Ngô Uyển Uyển nhắm mắt tận hưởng sự tấn công dồn dập của anh.
Nụ hôn nặng nề kết thúc, Triệu Mạc thở hổn hển. Côn thịt so với lúc đầu càng to thêm một vòng, trướng đến mức khiến Ngô Uyển Uyển khó chịu.
"Uyển Uyển, em đẹp quá." Anh thật lòng khen ngợi.
Bị khen ngợi thẳng thừng như vậy, khuôn mặt Ngô Uyển Uyển đỏ bừng lên thấy rõ, cô cụp mắt xuống. Chết tiệt thật, vừa ngây thơ lại vừa gợi tình!
Triệu Mạc bóp chặt lấy vòng eo thon nhỏ chỉ vừa một vòng tay ôm, ra sức đong đưa cặp mông rắn chắc. Mỗi lần côn thịt đều đâm lút vào hoa tâm của cô, cửa tử cung yếu ớt gần như bị anh thúc mở.
"A... sướng quá..." Ngô Uyển Uyển thất thanh kêu lên.
Triệu Mạc càng thêm ra sức ra vào: "Ông xã sẽ cho em sướng hơn nữa."
Vách thịt non trong tiểu huyệt bắt đầu co rút kịch liệt, trên mặt Uyển Uyển hiện lên vẻ sung sướng đến chết. Cảm giác tê dại toàn thân lại ập tới theo từng nhịp ra vào dồn dập của côn thịt Triệu Mạc.
Mấy chục cái sau, cô run rẩy cả người, trong huyệt trào ra từng đợt dâm thủy, mười ngón chân tròn trịa co quắp lại, thất thanh hét lên rồi đạt cao trào.
Tiểu huyệt của cô vốn đã chật hẹp, sau khi lên đỉnh vách thịt lại co rút kịch liệt từng cơn, kẹp chặt đến mức khiến côn thịt anh đau điếng. Ngay sau đó thắt lưng tê rần, không tự chủ được mình, từng luồng tinh dịch đặc quánh nóng hổi bắn thẳng vào trong huyệt, nóng đến mức thân thể Uyển Uyển lại run lên bần bật.
Ngô Uyển Uyển bị làm đến mất cả hồn phách, ngực phập phồng kịch liệt, ánh mắt thất thần nhìn sang một bên. Lần này cô đã được thỏa mãn hoàn toàn.
Triệu Mạc rút cây gậy lớn của mình ra, chất lỏng trong suốt vương vấn trên quy đầu to như quả trứng gà, bên trên còn dính vài tia máu.
Triệu Mạc giật mình, cúi xuống kiểm tra cửa mình của cô. Không bị rách, vậy đó chắc chắn là máu xử nữ lần đầu của cô rồi.
Tuy anh chưa từng nghi ngờ sự trong trắng của Uyển Uyển, nhưng khi tự mình phá thân xử nữ của cô, sự thỏa mãn trong lòng không lời nào diễn tả được. Điều này có nghĩa là cô đã trọn vẹn thuộc về anh...
Triệu Mạc ôm lấy cô gái nhỏ vẫn chưa hoàn hồn vào lòng, khẽ khàng hứa hẹn: "Anh sẽ đối tốt với em cả đời, Uyển Uyển..."
Triệu Mạc vệ sinh thân thể cho cô xong xuôi mới đi bán thịt heo, còn chu đáo hâm nóng bữa sáng để trong nồi, dặn cô ngủ tiếp, ngủ dậy rồi hẵng ăn.
Cô cũng bị giày vò đến mệt lả, nhắm mắt ngủ thiếp đi. Lúc tỉnh dậy thì mặt trời đã lên cao ba sào. Vốn quen thói cần cù ở nhà, cô vội vàng ngồi dậy, mặc quần áo định xuống giường thì người mềm nhũn, chân suýt chút nữa đứng không vững.
Trong lòng thầm trách Triệu Mạc dùng sức quá nhiều. Cô xuống bếp xem cơm canh đang được hâm nóng, là khoai lang, bên cạnh còn có thịt ba chỉ kho. Buổi sáng mà anh kho thịt ba chỉ cho cô ăn sao?
Khóe miệng Ngô Uyển Uyển cong lên, nở một nụ cười. Cô ăn khoai lang, thịt kho tàu không nỡ ăn, định bụng mang một nửa về cho mẹ, nửa còn lại để phần cho Triệu Mạc.
Ăn xong khoai lang, cô quan sát căn nhà một lượt. Nhà cửa cũng không nhỏ, căn nhà này là do cha Triệu Mạc để lại, tuy hơi cũ một chút nhưng đã tốt hơn nhà tranh vách đất của bao người rồi. Chỉ là anh sống một mình, chẳng dọn dẹp cũng chẳng sắm sửa đồ đạc, khiến căn nhà trông trống huơ trống hoắc.
Cái tủ duy nhất trong nhà cũng bám đầy bụi.
Ngô Uyển Uyển nhìn quanh một lượt, đã xác định làm vợ Triệu Mạc rồi, đương nhiên cô phải dọn dẹp vun vén cho cái tổ ấm nhỏ bé này của hai người.
Bạn thấy sao?