Chương 17: Chương 17 - Mau cho anh ăn vú em đi

Trong sân tĩnh lặng như tờ, không một tiếng động. Tim Triệu Mạc hẫng một nhịp, vứt xe đẩy sang một bên, vội vàng chạy vào sân, đẩy cửa vào nhà. Trong nhà được dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm, chăn đệm tối qua cũng được gấp gọn gàng.

Chỉ là không thấy Uyển Uyển của anh đâu...

Triệu Mạc như người mất hồn đứng ở cửa, bóng dáng cao lớn che khuất cả luồng sáng. Anh nhìn căn phòng trống rỗng, lại chỉ còn lại một mình anh rồi.

Uyển Uyển quả nhiên không thích anh, không muốn sống cùng anh...

"Anh về rồi à?" Ngô Uyển Uyển vừa về đến cổng đã thấy chiếc xe đẩy nằm chỏng chơ, ngó đầu nhìn vào thì thấy Triệu Mạc đang đứng ở cửa nhà chính, đưa lưng về phía cô, bờ vai rộng lớn có chút chán nản rũ xuống. Cô bèn gọi một tiếng.

Triệu Mạc quay đầu lại, trong mắt ánh lên niềm vui sướng điên cuồng như tìm lại được của quý đã mất. Anh sải bước dài đi tới cổng sân, dang tay ôm cô vào lòng, siết chặt lấy.

"Anh tưởng em đi rồi." Giọng Triệu Mạc nghèn nghẹn, nghe kỹ còn thấy có chút run rẩy.

Ngô Uyển Uyển ngơ ngác: "Em đi đâu được chứ? Ồ, em về nhà mẹ, chăm mẹ ăn cơm uống thuốc xong mới quay lại, vốn dĩ em định đợi anh về rồi mới đi đấy."

Ngô Uyển Uyển lải nhải giải thích, Triệu Mạc chỉ chằm chằm nhìn đôi môi đang đóng mở của cô, yết hầu chuyển động. Anh dùng một tay kẹp cô dưới nách, dùng sức một cái, hai chân cô rời khỏi mặt đất, vậy mà lại bị anh kẹp nách xách bổng lên.

"A! Anh làm gì thế!" Ngô Uyển Uyển sợ hãi hét lên.

Triệu Mạc xách thẳng cô vào trong nhà, ném cô lên giường, đè người lên, bàn tay to lớn bắt đầu giật áo cô: "Mau cho anh ăn vú em chút đi, cả ngày hôm nay anh cứ nhớ thương nó mãi."

"Anh nghĩ cái này làm gì, không biết xấu hổ." Ngô Uyển Uyển bắt chéo hai tay che trước ngực, nhưng sức anh còn mạnh hơn gấu, dễ dàng kìm kẹp hai tay cô ấn lên đỉnh đầu. Tay kia vụng về cởi áo khoác của cô, vén áo yếm lên, để lộ đôi gò bồng đảo phấn nộn vểnh cao.

Anh há miệng ngậm lấy, chép miệng mút mát như đang thưởng thức sơn hào hải vị.

Ngô Uyển Uyển xấu hổ muốn chết, làm gì có ai ban ngày ban mặt lại đi "ăn thịt" thế này: "Ưm... đừng ăn nữa, cửa còn chưa đóng, người khác nhìn thấy mất."

"Không đâu, nhà mình ở nơi hẻo lánh, bình thường chẳng có ai qua đây." Hai bàn tay to lớn của Triệu Mạc leo lên bầu ngực sữa của cô, trái phải thay phiên nhau xoa nắn, bóp đến mức Ngô Uyển Uyển rên rỉ thành tiếng.

Tay anh rất lớn, to như tay gấu, ngực cô tuy không nhỏ nhưng vẫn bị bàn tay anh bao trọn, tùy ý để anh nhào nặn trêu đùa trong lòng bàn tay.

"Ưm... a... đừng xoa nữa, xoa đến mức bên dưới em chảy nước rồi." Ngô Uyển Uyển khép chặt hai chân, ma sát vào nhau, giữa hai chân rỉ rả tuôn nước ra ngoài, người ngợm cũng bị anh xoa đến ngứa ngáy.

Nghe cô nói chảy nước rồi, Triệu Mạc dừng tay đang xoa nắn ngực cô lại, chuyển xuống cởi quần cô.

"Đừng... đi đóng cửa đã." Lần này Ngô Uyển Uyển kiên quyết không chịu, cô cũng biết xấu hổ chứ, lễ nghĩa liêm sỉ mẹ cô vẫn dạy bảo đàng hoàng.

Triệu Mạc thấy cô chỉ bảo mình đi đóng cửa chứ không kháng cự, lập tức đứng dậy ra đóng cổng sân, quay lại đóng chặt cửa phòng. Xoay người lột sạch quần áo trên người, cây gậy thịt to như lừa dựng đứng giữa hai chân, đung đưa theo từng bước đi của anh.

Nghĩ đến cảnh sáng nay anh dùng cây gậy lớn đó đâm vào trong tiểu huyệt mình, hai chân cô mềm nhũn.

Triệu Mạc ngồi xổm trước giường, cởi quần cô ra, nhìn gò mu phấn nộn dưới rừng rậm bí ẩn, cảm thấy cổ họng khô khốc.

Cô không phải kiểu phụ nữ lông tóc rậm rạp, lông mu trên gò vệ nữ cũng không nhiều, hơn nữa lại rất mảnh, mềm mại như nhung, nhìn đáng yêu vô cùng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...