Chương 18: Chương 18 - Ngậm lấy hạt đậu nhỏ của cô

Triệu Mạc không kìm được đưa mũi cọ cọ, đám lông mao cọ vào đầu mũi anh, như cọ vào tận tâm can. Bên cánh mũi thoang thoảng mùi hương cơ thể nhàn nhạt của cô, anh vươn lưỡi liếm lên hoa huyệt, cảm nhận hương vị của cô.

"Đừng... bẩn lắm... chỗ đó không liếm được đâu..." Ngô Uyển Uyển ngóc đầu dậy, đưa tay ra chắn. Lớn thế này rồi, sao lại còn đi ăn cái chỗ đi tiểu của người ta chứ.

"Không bẩn, chỗ này sinh ra là để cho ông xã ăn đấy." Triệu Mạc nắm lấy tay cô hôn lấy hôn để, đến khi Ngô Uyển Uyển rụt tay về anh mới chịu thôi.

Anh chuyển sang tiếp tục thưởng thức đóa hoa của cô. Âm hộ thiếu nữ phấn nộn không hề có chút mùi lạ nào, quả nhiên tuổi còn trẻ, hồng hào mơn mởn, nhìn thôi đã thấy quyến rũ chết người.

Triệu Mạc chìm đắm trong đó, há miệng mút mạnh một cái, mút đến mức cô run rẩy cả người, thốt lên thành tiếng.

Chiếc lưỡi to dày của anh tách mở hai mép hoa môi, liếm láp lên xuống bên ngoài âm hộ, đầu lưỡi liên tục day nghiến lên âm vật của cô.

"Ưm... a..." Ngô Uyển Uyển khó chịu quơ quào hai tay lung tung, cuối cùng chỉ đành túm lấy mái tóc cứng như rễ tre của anh để giải tỏa cơn ngứa ngáy trong người.

Anh liếm giỏi quá, chiếc lưỡi to dày kia như mọc thêm móc câu, móc lấy hạt châu của cô, khiến cô muốn ngừng mà không được.

Triệu Mạc biết liếm chỗ này cô sẽ sướng, bèn càng ra sức hơn. Liếm xong hạt châu, anh lại chuyển xuống liếm âm hộ.

Âm hộ sớm đã bị anh kích thích chảy ra rất nhiều dâm thủy, anh không hề chê bai mà nuốt trọn tất cả vào bụng. Dâm thủy thiếu nữ lúc nào cũng ngọt ngào thơm tho.

Chiếc lưỡi to dày càn quấy ngay cửa động, trêu chọc đến mức cô ngứa ngáy không chịu nổi, phải ngửa cổ há miệng thở dốc, ánh mắt thất thần nhìn lên trần nhà.

Đầu lưỡi anh tách mở cửa huyệt, bắt đầu khoan vào bên trong.

"A... đừng cho lưỡi vào... trong đó là chỗ đi tiểu mà." Ngô Uyển Uyển muốn ngăn cản nhưng đã muộn.

Đầu lưỡi còn linh hoạt hơn cả côn thịt đã xông vào, liếm mút thỏa thích trong đường hầm ấm nóng, vét sạch dâm thủy bám trên vách thịt non, tất cả đều bị anh cuốn vào miệng, hòa cùng nước bọt nuốt xuống.

Nghe tiếng nuốt ừng ực vang dội của anh, mặt Ngô Uyển Uyển càng đỏ hơn. Sao anh... lại có thể cảm thấy nước ở chỗ đó ngon được chứ.

Lưỡi Triệu Mạc linh hoạt đâm chọc tiểu huyệt, mô phỏng động tác ra vào của côn thịt, vơ vét qua lại bên trong, thỉnh thoảng lại ghé sát cửa mình rít mạnh một cái, hút sạch chỗ dâm thủy đang trào ra vào miệng.

Ngô Uyển Uyển bị anh ăn đến mức toàn thân mềm nhũn, rên rỉ liên hồi.

Triệu Mạc nghe tiếng rên mà côn thịt sắp nổ tung. Cây gậy thịt đã từng được nếm mùi đời giống như con mèo đã từng ăn vụng cá, lúc nào cũng chỉ chăm chăm muốn chui vào cái hang ấm áp kia.

Thấy liếm láp cũng hòm hòm rồi, Triệu Mạc xoa nắn côn thịt của mình vài cái, tách rộng hai chân cô ra, chen người vào giữa, rung đùi chuẩn bị đâm vào.

"Anh... anh nhẹ chút được không? Sáng nay đau quá..." Lại nhìn thấy cây gậy lớn to như của gia súc kia, mặt cô trắng bệch đi vài phần.

"Không đâu, cái đó chỉ đau một lần thôi, sau này đều là sướng cả." Quy đầu to như trứng gà của Triệu Mạc cọ xát trước cửa mình, đem dâm thủy của cô bôi đầy lên thân gậy, lúc này mới nắm lấy côn thịt từ từ đẩy vào.

"Ưm..." Vạn sự khởi đầu nan, tiểu huyệt rõ ràng sáng nay vừa mới bị làm xong, giờ phút này lại trở nên chật hẹp, khít khao y như lần đầu tiên.

Triệu Mạc sợ làm đau cô, bèn dừng lại một chút, thấy sắc mặt cô không quá khó coi mới tiếp tục đẩy vào trong.

Từng tầng từng lớp thịt non bao bọc lấy cây gậy thịt khổng lồ của anh, khiến quá trình tiến vào trở nên khó khăn. Càng vào sâu, thịt non càng siết chặt, như muốn kẹp đứt anh vậy.

"A... a..." Ngô Uyển Uyển không chịu nổi sự ma sát giữa côn thịt lớn và vách huyệt, hét lên thành tiếng. Cảm giác này sao mà giày vò người ta đến thế?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...