Trong nhà, Ngô Uyển Uyển đã nấu xong nước cơm, cô múc một bát phần đặc nhất mang đến cho người mẹ bệnh nặng đang nằm trên giường: "Mẹ, mẹ mau dậy uống chút nước cơm đi."
Mang tiếng là nước cơm, nhưng trong bát cũng chỉ thấy nửa phần là nước. Trong nhà thực sự đã hết sạch gạo rồi, số lương thực thu hoạch ngoài ruộng mấy hôm trước phải gom góp lại, để dành vài hôm nữa mang lên thành phố bán đổi thuốc cho mẹ.
Phận nữ nhi yếu ớt như cô, muốn vác lương thực lên thành phố bán cũng vác không nổi, còn nếu đợi thương lái đến thu mua thì chưa nói đến việc phải chờ đợi thêm mấy ngày, kiểu gì cũng sẽ bị họ ép giá.
Thật khiến cô sầu chết mất thôi.
Trong mắt Ngô Uyển Uyển ngấn lệ, nhưng cô không dám để mẹ nhìn thấy. Nhà đang nợ tiền điện, chỉ có thể thắp đèn dầu cho sáng, cũng nhờ ánh đèn lờ mờ ấy mà mẹ không thấy được vành mắt đỏ hoe của cô.
Ngô quả phụ biết thân thể mình cứ kéo dài thế này thì sớm muộn cũng sụp đổ, bà lắc đầu, thều thào dặn dò Ngô Uyển Uyển: "Uyển Uyển, thân già này của mẹ không cầm cự được bao lâu nữa đâu. Con đừng lãng phí lương thực, bát nước cơm này con uống đi. Đợi mẹ chết rồi, con phải tự chăm sóc tốt cho bản thân, người duy nhất mẹ không yên lòng chính là con."
"Mẹ, mẹ đừng nói gở, đợi ngày mai con sẽ đưa mẹ lên thành phố khám bệnh. Mai con đi mượn cái xe đẩy, đẩy mẹ lên thành phố, nhà mình bán lương thực đi là có tiền cho mẹ khám bệnh rồi."
"Con bé ngốc này, nói gì thế hả? Bán lương thực đi thì cả mùa đông con ăn cái gì? Mẹ là bộ xương già, chết cũng không sao, chẳng lẽ còn muốn liên lụy con chết đói theo à?"
"Không đâu mẹ, chỉ cần mẹ khỏe lại, hai mẹ con mình kiểu gì cũng có cách vượt qua, đợi đến sang xuân là ổn thôi." Thật ra lời này cô cũng chỉ là tự lừa mình dối người, lúc sang xuân chính là thời điểm giáp hạt, không có cái ăn đã đành, còn phải giữ hạt giống lại để gieo trồng vụ mới. Bán hết lương thực rồi, tiền không có, thóc gạo cũng không, cô biết sống thế nào đây?
"Con bé này sao mà ngốc thế? Khụ khụ... khụ khụ..." Lời chưa nói hết, Ngô quả phụ bắt đầu ho khan dữ dội, giống như muốn ho cả phổi ra ngoài.
"Mẹ, mẹ! Mẹ đừng dọa con!" Nhìn thấy mẹ ho ra máu, Ngô Uyển Uyển sợ hãi đến mức giọng nói lạc cả đi.
Triệu Mạc ở bên ngoài nghe thấy động tĩnh không ổn, anh đẩy cánh cửa gỗ ọp ẹp có cũng như không ra, trực tiếp xông vào. Dứt khoát lật chăn, bế thốc Ngô quả phụ bệnh tật ốm yếu lên đi ra ngoài: "Nhanh, ôm lấy cái chăn, tôi để xe đẩy ở bên ngoài, mau đưa mẹ cô đến bệnh viện."
Ngô Uyển Uyển còn chưa kịp phản ứng thì mẹ cô đã được Triệu Mạc bế ra ngoài. Cô hoàn hồn, vội vàng chạy theo sau anh, thu dọn đồ đạc trên xe đẩy gọn lại rồi lót cái chăn lên trên.
Triệu Mạc đặt Ngô quả phụ nằm lên xe, đẩy một mạch về hướng tỉnh thành.
Ngô Uyển Uyển chạy bộ theo sau, chạy được hơn nửa tiếng đồng hồ cô đã bắt đầu thở không ra hơi. Thân thể cô từ trong bụng mẹ đã yếu, sinh ra lại không được tẩm bổ đàng hoàng, nhất là so với một người đàn ông tráng kiện như Triệu Mạc, cô kém quá xa.
Triệu Mạc quay đầu lại thấy cô tụt lại một đoạn khá xa, bèn dừng xe chờ cô.
Cô sợ làm lỡ bệnh tình của mẹ, cắn răng cố sức chạy tới.
"Cô cũng lên ngồi đi." Triệu Mạc hất hất cằm ra hiệu.
Đây là loại xe một bánh, hiện giờ mẹ cô đang nằm trên đó, chỉ còn chừa ra chút chỗ trống ở phía trong tay cầm, vị trí gần anh nhất.
Thân hình cô nhỏ nhắn nên ngồi vào cũng không tốn chỗ... có điều vị trí này có phần hơi ngại ngùng.
"Không cần đâu, anh đẩy mẹ tôi đã đủ mệt rồi." Ngô Uyển Uyển nghĩ ngợi, vẫn cảm thấy làm thế không phải đạo lắm.
"Nhanh lên, tôi đẩy nổi, nếu chậm nữa sợ mẹ cô không cầm cự được đâu."
Ngô Uyển Uyển nhìn mẹ đang nằm thiêm thiếp trên xe, tình thế cấp bách chẳng lo được nhiều như thế nữa, cô bước chân vào khung xe, ngồi xuống.
Bạn thấy sao?