Mồ hôi của Triệu Mạc lăn từ trán xuống cằm, theo từng nhịp đâm rút của thân thể mà nhỏ xuống làn da mịn màng của cô, nóng hổi như muốn bỏng ra một vệt đỏ.
Anh không ngờ tận cùng tiểu huyệt lại còn có một cái miệng nhỏ nữa, nó nhỏ hẹp, hút chặt lấy quy đầu khiến anh không thể tự kiềm chế, muốn rút côn thịt ra cũng phải tốn sức.
"Đừng... đau quá..." Sau khoái cảm tột cùng là cơn đau khi tử cung bị xâm nhập, đau đến mức cô trào nước mắt.
Triệu Mạc rút côn thịt ra, rồi lại một lần nữa đâm sâu vào, cổ tử cung đã bị chọc mở một lần, lần này rất dễ dàng bị đỉnh ra.
Quy đầu của côn thịt lại một lần nữa kẹt trong tử cung.
Cảm giác tiêu hồn này khiến Triệu Mạc gầm nhẹ một tiếng: "Bên trong cái động này của em sao lại còn có cái miệng nhỏ nữa vậy? Hút anh đến mức sắp mất cả hồn rồi."
Triệu Mạc nâng mông cô lên, càng dùng sức đỉnh vào trong, lực đạo mạnh như muốn dồn hết cả côn thịt vào trong tử cung vậy.
"Ưm... a..." Ngô Uyển Uyển không chịu nổi mà kêu lên, nhưng anh không hề có ý định chậm lại, trái lại còn tăng nhanh tốc độ.
Bị cái miệng nhỏ bên trong của cô hút lấy, anh đã có ý muốn bắn.
Tuy cảm thấy kết thúc như vậy thì hơi tiếc, nhưng vật báu này sau này đều là của mình, muốn làm thế nào cũng được, không cần vội vàng lúc này, kẻo lại làm cô sợ chạy mất.
Theo những cú thúc nước rút bạch bạch, mười mấy phút sau, anh mới đỉnh vào tận sâu bên trong cô, bắn hết toàn bộ tinh dịch đậm đặc ra ngoài.
Thể năng của anh khác hẳn người thường, ngay cả tinh dịch cũng vậy, rõ ràng buổi sáng đã bắn một lần, thế mà chiều nay bắn ra vẫn đậm đặc và nhiều, lấp đầy cả tiểu huyệt của cô.
Triệu Mạc rút cây gậy lớn vẫn còn ngẩng cao đầu của mình ra, rũ sạch tinh dịch còn vương lại bên trên, thở hồng hộc nhìn Ngô Uyển Uyển.
Ngô Uyển Uyển bị anh làm cho mềm nhũn cả người, nằm trên giường không cử động nổi, thân mình cứ run lên từng đợt, trông thật đáng thương.
Anh nhìn mà bụng dưới nóng ran, vật kia lại có ý muốn ngóc đầu dậy. Anh qua loa lau dương vật của mình, rồi ra sân lấy nước, bưng vào nhẹ nhàng lau âm hộ cho cô.
Âm hộ vừa mới cao trào vô cùng nhạy cảm, bị anh chạm vào liền co rụt lại, giống như đang mời gọi, khiến anh không nhịn được vươn ngón tay cắm vào trong.
"Ưm hừ..." Ngô Uyển Uyển rên rỉ khó chịu.
"Anh móc tinh dịch bên trong ra cho em, nếu không để ở trong đó sẽ không sạch sẽ." Tay anh móc ngoáy trong huyệt của cô, không biết có phải cố ý hay không mà móng tay lần nào cũng quệt qua mị thịt nhạy cảm, làm thân thể cô khẽ run rẩy.
"Anh bỏ ra đi." Giọng Ngô Uyển Uyển mang theo sự tủi thân, còn có chút giận dỗi.
Triệu Mạc luống cuống ngẩng đầu nhìn cô, chạm phải đôi mắt ngấn lệ kia, lòng anh đau nhói, vội vàng ôm lấy cô: "Sao vậy? Có phải chỗ nào khó chịu không? Anh làm em đau à?"
Đầu mũi Ngô Uyển Uyển đỏ ửng, nước mắt lăn dài: "Anh lừa người, anh đã nói là không đau mà, đau như vậy, bảo anh dừng mà anh vẫn không dừng, đồ lừa đảo."
Những lời nói dối Triệu Mạc lừa cô trong hai ngày nay còn nhiều hơn cả đời này cộng lại.
Biết vợ mình nhỏ nhắn không chịu nổi lăn lộn, anh vội dỗ dành: "Anh không lừa em, ông xã làm em không sướng sao? Em tự nói xem, em đều lên đỉnh rồi, sao lại không sướng chứ?"
"Vậy tại sao vẫn còn đau?"
"Đó là một cái miệng nhỏ khác, anh đoán là chạm tới tử cung của em rồi. Nhưng em cũng không thể hoàn toàn trách anh được, em đẹp quá, nơi đó lại mềm mại, ngay cả tử cung cũng mềm, cái kia của anh lại lớn như thế, bên ngoài chứa không hết thì đương nhiên phải chui vào trong tử cung rồi."
Triệu Mạc dỗ dành cô như dỗ trẻ con, mà đúng là trẻ con thật, cô bé mười tám tuổi mới nếm trái cấm, cái gì cũng không hiểu, cứ bị anh dắt mũi đi.
Cô bán tín bán nghi, nhưng bản thân lại không hiểu chuyện này, chỉ đành tin lời anh: "Vậy... lần sau sẽ không đau nữa chứ?"
Bạn thấy sao?