Chương 21: Chương 21 - Quá to rồi

Triệu Mạc bật cười thành tiếng, xem ra cô vợ nhỏ kiều diễm này vẫn bằng lòng sống với anh cả đời: "Đương nhiên rồi, cái chuyện làm tình này càng làm càng sướng, không chừng sau này em còn cầu xin ông xã làm em đấy."

Ngô Uyển Uyển mới nghĩ thôi đã thấy ngượng chín mặt, cô liếc xéo anh một cái, kéo chăn trùm lên người, xoay lưng đi không thèm nhìn anh nữa.

"Đúng rồi, anh còn quên mất một chuyện." Triệu Mạc mặc quần vào qua loa, dùng sức nhét côn thịt vẫn còn đang cương cứng vào trong quần, khiến đũng quần gồ lên thành một túp lều nhỏ.

Hết cách, làm một lần căn bản không thỏa mãn nổi côn thịt lớn của anh, nhưng vợ anh mỏng manh yếu ớt, không chịu nổi làm quá nhiều lần, anh đành phải tự mình nhịn xuống.

Anh đi ra ngoài, một lát sau quay lại, trên tay xách theo hai cái túi nilon, một túi đặt lên bàn, túi kia thì đưa đến trước mặt Ngô Uyển Uyển: "Em xem anh mua gì cho em này?"

"Cái gì thế?" Ngô Uyển Uyển quay đầu lại nhìn.

Triệu Mạc hệt như đang dâng bảo vật, mở cái túi nilon màu đỏ ra, từ bên trong lấy ra một chiếc váy, là kiểu váy liền thân cổ búp bê nền trắng chấm bi đen, còn có thiết kế chiết eo.

Ngô Uyển Uyển thích mê, khoảnh khắc nhìn thấy chiếc váy hai mắt cô sáng rực lên, vội ngồi dậy nhận lấy, cười nói: "Đây là váy mà mấy cô gái trên huyện mới được mặc đó..."

Cô chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình được sở hữu nó, mỗi lần lên huyện đi ngang qua mấy tiệm quần áo cô đều đứng ngắm rất lâu... nhìn những bộ váy áo thời thượng bên trong, cô ao ước vô cùng.

"Cái gì mà mấy cô gái trên huyện mới được mặc? Váy này chỉ có em mặc là đẹp nhất." Ngay từ cái nhìn đầu tiên Triệu Mạc đã cảm thấy vợ mình mặc chiếc váy này sẽ rất đẹp, cho nên đợi bán hết thịt heo, anh liền cầm hết số tiền bán thịt đi mua chiếc váy này.

Ban đầu còn thấy hơi xót tiền, nhưng nhìn dáng vẻ yêu thích của cô, anh cảm thấy quá xứng đáng, lần sau lên huyện sẽ lại mua cho cô, anh muốn nhìn thấy dáng vẻ cười nói vui vẻ của cô mỗi ngày.

"Cảm ơn anh." Ngô Uyển Uyển ôm chiếc váy vào lòng: "Em rất thích."

"Mặc lên xem thử đi." Trong đầu Triệu Mạc đã tưởng tượng ra dáng vẻ cô mặc bộ đồ này rồi.

Ngô Uyển Uyển cũng muốn mặc thử.

Triệu Mạc trực tiếp ra tay cởi áo lót của cô ra, để cô mặc váy vào.

Cô tròng váy vào người, đứng xuống đất, xoay một vòng trước mặt Triệu Mạc. Trong nhà không có gương, cô không cách nào nhìn thấy dáng vẻ mặc váy của mình, chỉ đành hỏi anh: "Thế nào ạ?"

Triệu Mạc nhìn hai bầu ngực đang rung rinh trước ngực cô, yết hầu khẽ trượt lên xuống: "Đẹp thì có đẹp, nhưng không được mặc ra ngoài, chỉ được ở nhà mặc cho anh xem thôi."

"Tại sao chứ?" Ngô Uyển Uyển cúi đầu nhìn chiếc váy trên người mình, váy đẹp thế này, cô còn đang muốn mặc về cho mẹ cô xem nữa mà.

"Vú em to thế này, cứ lắc lư ở trong váy, đám đàn ông bên ngoài nhìn thấy không chừng lại suy nghĩ bậy bạ gì đó." Lúc mua chiếc váy này anh căn bản không cân nhắc đến vấn đề bộ ngực của cô.

Ở nông thôn không thịnh hành mặc áo ngực, bên trong áo ngoài mặc thêm một cái áo lót ba lỗ, như vậy sẽ không nhìn thấy ngực bên trong. Ngô Uyển Uyển từ nhỏ ngực đã to, nhưng đầu vú không lớn, trời có nóng thế nào mẹ cô cũng bắt cô phải mặc thêm áo ngoài trùm lên áo lót.

Cho nên cũng chẳng sao, nhưng mặc kiểu váy liền thân thế này, bên trong không thể mặc thêm áo lót, cặp vú trắng nõn như thỏ ngọc bị váy bó sát, lập tức lộ rõ hình dáng. Mỗi bước cô đi, bộ ngực không có áo lót cố định liền nẩy lên nẩy xuống, cách lớp vải mềm mại thậm chí còn in hằn cả đường nét của đầu vú ra ngoài.

Nhìn vào khiến người ta phải sôi sục cả máu huyết.

Ngô Uyển Uyển cúi đầu xuống mới thấy quả nhiên là vậy, có thể nhìn thấy rõ hình dáng ngực của cô.

Cô lập tức muốn cởi ra: "Vậy em không mặc nữa đâu." Chiếc váy này có đẹp đến mấy cô cũng không muốn mặc ra đường để lộ ngực cho những gã đàn ông khác nhìn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...