"Đừng động." Triệu Mạc tiến lên ngăn cô cởi váy, ôm eo kéo cô ngồi xuống ghế, để cô ngồi lên đùi mình. Một tay anh ôm lấy vòng eo thon, tay kia leo lên bầu ngực mềm mại xoa nắn.
"Ưm hừ... anh làm gì vậy... không phải vừa mới làm xong sao?" Ngô Uyển Uyển bị anh xoa nắn đến mềm nhũn cả người.
Triệu Mạc phả hơi thở nóng rực lên bầu ngực cô, anh há miệng, cách lớp vải lụa mượt mà gặm cắn lấy ngực cô.
"A ha... anh đừng như vậy, nhột... áo bẩn mất." Ngô Uyển Uyển đẩy đầu anh ra.
"Bẩn thì mua cái khác cho em." Triệu Mạc nhìn cô, dù cô đang ngồi trên đùi anh nhưng vẫn thấp hơn anh một đoạn lớn, cảm giác ôm cô vào lòng giống hệt như đang ôm một món đồ chơi vậy.
"Bộ váy này đắt lắm phải không? Một cái là đủ rồi..." Cô không tham lam, món đồ cô từng nghĩ cả đời này mình chẳng thể nào có được nay lại được anh mua tặng, cô đã thấy mãn nguyện lắm rồi.
Bàn tay to thô ráp đầy vết chai của Triệu Mạc xoa nắn bầu ngực mềm mại của cô, cách một lớp vải lụa mượt mà lại mang đến một loại cảm giác khó tả, tóm lại anh cảm thấy xoa nắn như vậy cực kỳ sướng tay.
"Em thích thì sau này kiếm được tiền anh sẽ lại mua cho em, vợ là để yêu thương, sau này anh sẽ không để em phải chịu tủi thân đâu." Triệu Mạc cúi đầu in một nụ hôn lên trán cô.
Ngay sau đó anh lại tìm đến bầu vú cô, cách lớp váy mà cắn mút.
Anh đã nói đến thế rồi, cô còn phản kháng thế nào được nữa? Đành phải ưỡn ngực cao hơn cho anh ăn, từng đợt khoái cảm từ trước ngực truyền đến, cô ôm lấy đầu anh, ánh mắt mơ màng rên rỉ.
"Ưm hừ... cắn nhẹ một chút..." Ngô Uyển Uyển sợ anh làm hỏng chiếc váy mới mua.
Triệu Mạc ăn đã đời mới giúp cô cởi váy ra, nhìn cặp vú vểnh cao kia, anh lại sán đến ăn thêm một chập nữa, ăn đến mức côn thịt trướng đau không chịu nổi mới chịu buông tha cho cô gái nhỏ đang đỏ bừng cả mặt.
Triệu Mạc liếm liếm môi, bên khóe miệng vẫn còn vương mùi thơm sữa của cô.
"Đợi tối lại làm em tiếp. Anh có mua hai gói điểm tâm, em mang sang cho mẹ một gói đi, anh không đi nữa, còn phải cho heo ăn." Triệu Mạc thì thầm bên tai cô, khiến người cô tê dại, mềm nhũn trong lòng anh.
"Hôm nay em mới sang nhà mẹ rồi, hay là để mai đi..." Mẹ cô đã dặn, gả chồng rồi thì không được suốt ngày chạy về nhà mẹ đẻ, có gần đến mấy cũng không được ngày nào cũng về, huống hồ đây là một ngày đi hai chuyến.
"Đâu ra lắm quy tắc thế? Mẹ sống một mình đương nhiên phải thường xuyên qua chăm sóc, huống hồ bệnh tình còn chưa khỏi hẳn." Triệu Mạc nhân cơ hội bóp mông cô một cái.
Nghe anh nói vậy, trong lòng Ngô Uyển Uyển cũng yên tâm hơn nhiều. Cô thay quần áo, cầm gói điểm tâm bọc giấy dầu định sang thăm mẹ, lúc quay đi còn không quên dặn: "Đúng rồi, thịt kho tàu em chưa ăn hết, để lại trong nồi cho anh đấy, anh đói thì ăn nhé."
Chưa ăn hết? Anh nhớ là kho có bao nhiêu đâu.
Triệu Mạc vào bếp kiểm tra, mở vung nồi ra, thịt kho tàu vẫn còn ở trong. Nhìn vết dầu mỡ chỉnh tề bên mép bát là anh biết ngay, không phải cô ăn không hết, mà là cô đã san một nửa mang về nhà mẹ đẻ rồi.
Lần này về nhà, Ngô Uyển Uyển không dám nán lại lâu, đặt điểm tâm xuống dặn dò mẹ vài câu rồi đi ngay.
Về đến nhà, trong bếp đã bay ra mùi thức ăn cho heo, đàn heo trong chuồng dường như cũng ngửi thấy, kêu lên ủn ỉn.
Ngô Uyển Uyển vội chạy vào bếp định giúp một tay.
Nhà Triệu Mạc có hai cái bếp lò hai cái nồi lớn, một cái để nấu cám heo, một cái để nấu ăn.
Lúc này cả hai bếp đều đang đỏ lửa, Triệu Mạc đang dùng cái xẻng lớn đảo cám heo để tránh bị khét đáy nồi.
"Anh nấu tận hai nồi cám heo à?" Ngô Uyển Uyển bước vào hỏi.
"Không phải, nồi kia hầm thức ăn, tối nay mình ăn."
Ngô Uyển Uyển mở nắp ra xem, là sườn heo! Những miếng sườn đang cuộn trào trong nước sôi sùng sục, từng đợt mùi thịt thơm lừng bay lên, khiến bụng cô cũng bắt đầu sôi ùng ục.
"Sao lại ăn sườn nữa? Rõ ràng sáng nay mới ăn thịt kho tàu mà." Sống xa xỉ thế này thì tiền đâu mà lo liệu ngày tháng sau này chứ?
"Thịt kho tàu lát nữa anh thêm ít khoai tây vào hầm lại, tối nay nấu mì sợi, mì sợi chan nước hầm sườn là ngon nhất. Lát nữa em ăn nhiều một chút nhé." Triệu Mạc không để ý đến sự lo lắng của cô.
Bạn thấy sao?