Triệu Mạc không nhận ra tâm tư nhạy cảm của cô, một mình xách nước đi rửa chuồng heo: "Anh làm một mình quen rồi, không cần đâu."
Những việc này đều là lao động chân tay ngày này qua ngày khác của anh. Vụ xuân anh sẽ nuôi ít heo đi một chút để tập trung trồng trọt, sau thu hoạch mùa thu anh sẽ nuôi nhiều hơn, đợi đến tết có thể bán được giá hời. Chu kỳ cứ thế lặp lại, rèn luyện cho anh cơ bắp cường tráng và cả tính cách độc lai độc vãng.
Ngô Uyển Uyển ngây ngốc đứng tại chỗ, nhìn anh một mình chạy ngược chạy xuôi lo liệu: "Vậy em về trước đây, để trông chừng nồi sườn."
"Được, em về đi, đợi anh về luộc mì rồi mình ăn tối. Đúng rồi, mẹ ăn cơm chưa?"
"Mẹ ăn rồi, lúc em sang mẹ đang ăn bánh nướng."
"Vậy để mai hẵng đưa cơm sang cho mẹ, ngày mai anh để lại một phần gan heo ở nhà, em mang sang đó nhé, nghe bác sĩ nói ăn món đó tốt cho sức khỏe."
Ngô Uyển Uyển không đáp lời, xoay người bước ra khỏi cổng viện.
Từng câu quan tâm của anh dường như đều đang nhắc nhở rằng cô là kẻ ngáng đường, chẳng những không giúp được gì cho anh mà còn phiền anh phải chăm sóc cả cô lẫn mẹ cô.
Ngô Uyển Uyển trở lại bếp châm lửa, nhìn ngọn lửa đang bùng cháy trong lò, lần đầu tiên cô cảm thấy bản thân mình vô dụng đến thế, chẳng giúp đỡ được gì...
Trước đây thân thể cô yếu ớt, là gánh nặng của mẹ, vì có đứa con gái như cô mà mẹ không dám tái giá, đành chịu cảnh quả phụ nuôi cô khôn lớn.
Bây giờ cô lớn rồi, gả chồng rồi, lại trở thành cục nợ của chồng.
Chẳng bao lâu sau Triệu Mạc đã quay về, anh thay ủng cao su, rửa sạch chân, rửa tay kỹ càng rồi mới bước vào bếp: "Sườn chắc là được rồi nhỉ?"
Ngô Uyển Uyển đứng dậy mở vung nồi ra xem: "Vâng, hình như được rồi." Cô lớn thế này cũng chưa được ăn sườn mấy lần, nên không biết nhìn sao cho chuẩn.
Triệu Mạc dùng muôi múc lên một miếng thổi cho nguội bớt, nhưng vẫn còn hơi nóng, sợ làm cô bỏng, anh cầm miếng sườn đưa đến bên miệng cô: "Em nếm thử xem, thịt đã nhừ chưa."
"Anh nếm đi, em không biết đâu." Ngô Uyển Uyển lắc đầu.
Triệu Mạc cười nói: "Anh thì nhừ hay không nhừ đều ăn được tất."
"Vậy thì em cũng đều ăn được." Ngô Uyển Uyển cúi đầu, không ăn miếng sườn kia.
Triệu Mạc không nói gì nữa, tìm một cái bát, múc một bát đầy sườn đưa cho cô: "Em ra ăn đi, để anh luộc mì."
"Em không ăn đâu." Ngô Uyển Uyển nói xong liền xoay người đi ra khỏi bếp, trở về phòng.
Triệu Mạc ngẩn người, cô chê tay anh bẩn sao? Nhưng anh đã lấy bát múc cho cô rồi mà, sao cô vẫn không ăn?
Triệu Mạc không nghĩ sâu xa, múc hết sườn ra, lại hầm thêm khoai tây với thịt kho tàu, dùng nước sôi luộc mì sợi, sau đó vớt mì bỏ vào trong canh sườn. Sợi mì nóng hổi hòa quyện với canh sườn đã nguội bớt, đảo đều lên, ăn vào là vừa miệng.
Anh bưng hai bát mì đầy ắp đi lên nhà trên, thấy Uyển Uyển đang ngồi ngẩn ngơ trên ghế: "Uyển Uyển, ăn cơm thôi."
"Vâng." Ngô Uyển Uyển gật đầu, nhưng vẫn không động đậy.
Triệu Mạc lại đi bưng thịt kho tàu hầm khoai tây lên, lấy thêm đũa.
Anh đưa đũa vào tận tay cô: "Nếm thử tay nghề của anh xem, có ngon không."
Ngô Uyển Uyển không nhận lấy đũa, ngẩng đầu nhìn anh, viền mắt cô đỏ hoe, hình như vừa mới khóc: "Triệu Mạc, anh để em đi đi..."
Trong lòng Triệu Mạc kinh hãi: "Em... không muốn sống với anh nữa à?" Anh đối xử với cô còn chưa đủ tốt sao?
Ngô Uyển Uyển lắc đầu, nước mắt không kìm được mà trào ra khỏi hốc mắt: "Anh để em đi đi, em chẳng giúp gì được cho anh cả, lại còn là gánh nặng của anh. Em còn có mẹ phải nuôi, em không thể làm khổ anh được..."
Từ khi cô còn rất nhỏ mẹ đã dạy cô rằng, vợ chồng là phải tương hỗ lẫn nhau, không có chuyện chỉ một bên hy sinh, sự cho đi từ một phía thì không phải là vợ chồng.
Triệu Mạc nghe cô nói một tràng, trái tim cũng yên định lại không ít, hóa ra không phải vì anh đối xử không tốt với cô.
Triệu Mạc ngồi xuống ghế dài, đối diện với cô qua chiếc bàn vuông nhỏ: "Còn gì nữa không?" Anh muốn biết xem cô còn nỗi lo lắng nào khác nữa không.
Bạn thấy sao?