Triệu Mạc cười đầy ám muội, ôm chặt lấy cô, sợ cô chạy mất: "Làm anh."
Ngô Uyển Uyển nhất thời không phản ứng kịp ý anh là gì, chớp đôi mắt vô tội hỏi: "Làm anh cái gì?"
"Chính là em ở trên, anh ở dưới." Triệu Mạc cố ý ghé sát tai cô thì thầm.
Ngô Uyển Uyển lập tức đỏ mặt: "Sao lúc nào anh cũng nghĩ đến chuyện này thế..."
Sáng, trưa, tối... anh không mệt sao?
Nào biết anh bây giờ như thế này đã là kiềm chế lắm rồi, sợ dọa sợ cô vợ nhỏ vất vả lắm mới lừa được về tay này. Cho dù côn thịt lớn cương đến phát đau, sắp chọc thủng cả quần, anh cũng không nỡ phóng túng bản thân mà làm cô một trận ra trò.
Nhưng ngọc mềm trong ngực, dáng vẻ e thẹn của cô ngay trước mắt, lúc nào cũng nhìn thấy, thì dù có là Kim Thân La Hán cũng chẳng chịu nổi.
Anh hận không thể chết luôn trên người cô, buộc cô vào thắt lưng quần, lúc nào muốn là lôi ra làm một trận...
"Có vợ rồi sao lại không thể nghĩ? Anh hận không thể lúc nào cũng nghĩ, chỉ sợ em chịu không nổi thôi." Triệu Mạc xoa nắn thân thể mềm mại của cô, trong lòng dấy lên từng đợt sóng, nơi mềm yếu nhất trong tim đều chứa đầy hình bóng cô.
Ngô Uyển Uyển đẩy đẩy anh: "Anh đừng... cứ như vậy mãi." Cô có chịu nổi hay không là một chuyện, nhưng cũng chưa từng thấy cặp vợ chồng nào ngày nào cũng ở nhà làm chuyện này cả.
Vậy mà ngày nào trước khi ra cửa anh cũng đòi một lần, về đến nhà lại đòi tiếp, trời mới vừa sẩm tối, anh lại muốn nữa...
Triệu Mạc mặc kệ, vợ là của mình rồi, chẳng lẽ còn không thể muốn làm là làm sao?
Nghĩ thế anh liền bế ngang Ngô Uyển Uyển lên, đè xuống giường.
"Triệu Mạc..." Ngô Uyển Uyển giãy giụa muốn ngồi dậy: "Mau buông em ra, nhà cửa còn chưa dọn dẹp đâu."
"Có gì đâu mà dọn? Anh đã bảo không cần em dọn dẹp rồi, em lo mấy chuyện đó làm gì?" Triệu Mạc vừa đè lên cô, vừa cởi quần áo của mình, áo ngoài trên người cởi ra, để lộ cơ bắp tinh hãn, những khối cơ trên cánh tay cuồn cuộn nổi lên, trông có chút dọa người.
"Vừa nãy anh còn bảo để cho em làm việc mà." Ngô Uyển Uyển nhìn lồng ngực cường tráng của anh, người cũng mềm nhũn ra, chỉ đành dựa vào giường nói chuyện với anh.
"Đúng! Em chỉ cần 'làm' anh là được." Triệu Mạc cởi phăng quần dài, vô cùng mặt dày đè lên người cô, cúi đầu tìm đến bầu vú mềm mại trước ngực cô mà ăn.
Anh xé mở áo ngoài của cô, cách lớp áo lót ba lỗ liền cắn lên.
"A ha..." Đầu vú của Ngô Uyển Uyển bị anh cắn hơi đau, nhưng lại không nỡ đẩy anh ra.
Triệu Mạc vươn đầu lưỡi thô ráp, cách lớp áo lót đối với bầu vú cô vừa liếm vừa cắn, làm ướt đẫm một mảng áo.
Bàn tay to chai sần của Triệu Mạc xoa nắn thân thể mềm mại của cô, miệng thì gặm loạn trước ngực cô, chỗ nào trên người cô cũng thơm, anh muốn gặm cho bằng hết...
"Á... đừng gặm nữa..." Ngô Uyển Uyển bị anh gặm đến ngứa ngáy khắp người, muốn trốn, lại bị anh đè chặt cứng, không cách nào phản kháng.
Triệu Mạc gặm đủ rồi mới ngẩng đầu, lúc này, áo lót trên người cô đã sớm bị anh lột xuống, trên bầu vú, trên bụng, bụng dưới, đều là nước miếng anh để lại sau khi gặm cắn.
Ngô Uyển Uyển thở hổn hển nằm trên giường, đôi mắt như chứa chan xuân thủy, dập dờn sóng nước: "Sao anh lại thích gặm người ta thế... khắp người đều bị anh gặm đầy nước miếng rồi."
"Còn không phải tại em thơm quá sao." Nói rồi Triệu Mạc lại muốn cúi xuống gặm môi cô.
Ngô Uyển Uyển chặn lồng ngực rộng lớn của anh lại, hai người mới làm vợ chồng có một ngày, cô đã cảm thấy da mặt anh càng lúc càng dày rồi.
Triệu Mạc như chợt nghĩ ra điều gì, thẳng người dậy, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào thân thể như ngọc của cô: "Uyển Uyển, em mặc bộ váy hôm nay mua vào cho anh làm được không?"
"Không được! Bẩn mất." Cô rất thích chiếc váy đó, đã gấp gọn gàng cất vào tủ, định bụng ngày mai giặt sạch phơi khô rồi cất đi.
Bạn thấy sao?