"Váy mua về là để cho em mặc, sao em lại không nỡ mặc chứ?" Bàn tay to thô ráp của Triệu Mạc leo lên cặp vú của cô xoa nắn: "Mặc vào cho anh làm đi, anh nhìn em mặc chiếc váy đó là muốn cương rồi."
Ngô Uyển Uyển không chịu, cô không muốn mặc chiếc váy đó để anh làm tình, nếu thế sau này lúc mặc váy chẳng phải sẽ nhớ đến cảnh anh "làm" mình thế nào sao?
Nhưng Triệu Mạc cứ dùng cả nhu lẫn cương mà kỳ kèo mãi, đôi tay chai sần xoa nắn khắp người cô, xoa đến mức người cô mềm nhũn, anh vừa hôn vừa cắn, nhưng nhất quyết không chịu đi vào chủ đề chính.
Bị anh mè nheo đến hết cách, Ngô Uyển Uyển đành phải mặc chiếc váy kia vào người. Anh thế mà lại không cho cô mặc quần lót, toàn thân trên dưới chỉ mặc mỗi chiếc váy đó, còn bắt cô xoay vòng trước mặt anh.
Khi cô xoay người, tà váy theo gió phấp phới bay lên, nơi tư mật của cô thoắt ẩn thoắt hiện, lọt vào mắt anh còn có tác dụng hơn bất kỳ loại thuốc tráng dương nào.
Triệu Mạc vốn đang ngồi bên mép giường, nhìn dáng vẻ xoay người câu dẫn của cô, cây gậy lớn dưới thân càng thêm cứng ngắc. Lúc cô nhảy múa, cặp vú nẩy lên nẩy xuống, nơi tư mật lộ ra, trông giống như một... tiên nữ hạ phàm đầy dâm đãng.
Đây là cách Triệu Mạc hình dung về cô lúc này.
Anh không nhịn nổi nữa, đứng dậy, rung rung côn thịt lớn giữa hai chân, bước về phía Ngô Uyển Uyển.
Đôi mắt đen kịt nhìn chằm chằm vào cô, anh ôm ngang eo bế thốc cô lên.
"A..." Ngô Uyển Uyển bị anh dùng sức bế lên, trời đất quay cuồng, ngay sau đó bị anh đè xuống giường. Anh thở dốc, tay luồn vào trong vạt váy, men theo đùi cô chậm rãi leo lên trên...
Bàn tay thô ráp ma sát làn da non mềm của cô, gây nên một trận run rẩy khe khẽ.
Cuối cùng anh cũng chạm tới khu vườn bí mật giữa hai chân cô, ngón trỏ trêu chọc hạt đậu nhỏ, ngón giữa từ từ cắm vào tiểu huyệt đã ướt át.
"Ưm hừ..." Ngô Uyển Uyển khẽ rên rỉ, cắn môi, cảm nhận ngón tay anh từng tấc một đẩy vào trong huyệt.
Cô ngồi trên giường, hai chân bị anh tách ra, hai tay chống bên sườn, cặp vú trước ngực đội lên lớp vải mỏng của chiếc váy, in hằn trọn vẹn hình dáng bầu ngực.
"Uyển Uyển, em đẹp quá." Ngón tay Triệu Mạc cảm nhận sự nóng ẩm chật hẹp của tiểu huyệt, bên dưới càng cứng hơn.
Anh chống người dậy, đè lên phía trên cô, một tay kéo khóa váy của cô xuống.
Anh chỉ kéo khóa xuống một nửa, chiếc váy hơi trượt xuống, lộ ra thân thể nõn nà, bầu ngực tròn trịa nửa kín nửa hở nhô ra, lại bị chiếc váy kẹt lại, đành phải bị bó chặt mà run rẩy trước ngực.
Triệu Mạc nhìn dáng vẻ mị hoặc này của cô, khí huyết dâng trào, ngón tay trong huyệt rút ra, ngay sau đó là cây gậy lớn thay thế ngón tay, để ngay âm hộ của cô, dùng sức tách ra, sau đó đâm mạnh vào trong.
"A ha... nhẹ chút..." Uyển Uyển cố gắng thích nghi với côn thịt của anh, nhưng nó quá lớn, không phải chốc lát là có thể thích ứng được. Giống như bây giờ, nếu anh từ từ đi vào thì còn đỡ, đằng này lại ngang ngược xông thẳng vào, bên dưới cô trướng không chịu nổi, cảm giác tiểu huyệt sắp bị anh căng nứt ra rồi.
Nhìn dáng vẻ câu nhân này của cô, sao anh có thể chậm lại được, chỉ hận không thể nhanh hơn chút nữa, đâm sâu vào trong tiểu huyệt, tha hồ mà sướng khoái.
Triệu Mạc vươn tay túm lấy một chân cô, vác lên vai mình, tay kia tách chân còn lại của cô mở rộng hơn, để lộ âm hộ ra ngoài.
Tư thế này khiến Uyển Uyển hơi khó chịu, một chân nâng cao, một chân bị đè xuống, cô không sao thích ứng được, hai tay chống người ra sau: "Ưm hừ... đừng như vậy."
Triệu Mạc đã không nói không rằng vác chân cô lên bắt đầu đâm rút.
"Ưm... a ha..." Ngô Uyển Uyển bị anh thúc làm cả người rung lắc, cặp vú trước ngực cũng lắc lư theo, cuối cùng không chịu cô đơn mà nhảy tót ra khỏi cổ váy, nẩy lên nẩy xuống theo từng cú va chạm của anh.
Bạn thấy sao?