Chương 3: Chương 3 - Của cô ấy thật lớn

Triệu Mạc lại nâng càng xe lên, tiếp tục đẩy về phía trước.

Tư thế này khiến cô và anh mặt đối mặt. Thân hình cô nhỏ bé, tầm mắt chỉ vừa vặn nhìn thấy lồng ngực vạm vỡ đang ưỡn ra của anh. Lúc này, lồng ngực ấy đã ướt đẫm mồ hôi, mùi mồ hôi nam tính thoang thoảng vờn quanh chóp mũi cô. Cô ngượng ngùng cúi đầu xuống, không dám nhìn anh nữa.

Triệu Mạc trời sinh sức khỏe hơn người, Ngô Uyển Uyển vốn dĩ cũng chẳng nặng bao nhiêu, cả người trên dưới không biết có được nổi 45 ký hay không. Anh đẩy cả hai người mà cảm giác còn nhẹ hơn đẩy một con heo thịt.

Triệu Mạc sải bước như bay về phía trước. Do đi quá gấp, không nhìn rõ đá vụn trên đường, xe bỗng xóc nảy lên một cái.

Ngô Uyển Uyển bị hất nhẹ, cô nhanh tay lẹ mắt bám chặt lấy cánh tay rắn chắc của Triệu Mạc mới có thể ngồi vững.

Cánh tay anh vừa cứng cáp lại rắn rỏi, tay mới vừa chạm vào đã cảm thấy nóng hổi. Xúc cảm va chạm giữa lòng bàn tay mềm mại và cánh tay cứng như sắt đá khiến mặt cô đỏ bừng, vội vàng rụt tay về. Bình thường vì lý do sức khỏe, cô rất ít khi xuống giường đi lại, huống chi là ra ngoài đụng chạm với đàn ông.

Đây là lần đầu tiên cô chạm vào cơ thể của một người đàn ông...

Triệu Mạc bị bàn tay nhỏ bé kia chạm vào, cả người không khỏi nóng ran, ánh mắt vốn đang nhìn đường cũng bất giác dời về phía cô.

Ngô Uyển Uyển dáng người mềm mại, chỉ cao tầm hơn một mét năm, thân thể gầy yếu mảnh mai, nhưng đôi gò bồng đảo trước ngực lại sinh trưởng vô cùng đẫy đà. Mỗi khi anh đẩy xe chạy bước nhỏ, bộ ngực no tròn ấy lại theo nhịp điệu của anh mà phập phồng lên xuống.

Cú xóc nảy vừa rồi khiến nơi đó rung động càng mạnh, nhìn mà Triệu Mạc cảm thấy toàn thân tràn trề sức lực dùng mãi không hết, tốc độ đẩy xe càng lúc càng nhanh như có thần trợ.

Quãng đường vốn phải đi mất hơn một tiếng đồng hồ, anh chỉ dùng chưa đến một tiếng đã đẩy hai người vào đến bệnh viện huyện.

May mắn là bệnh viện vẫn có người trực đêm. Ngô quả phụ được sắp xếp xét nghiệm máu, xác định là viêm phổi biến chứng gây nhiễm trùng sốt cao, bác sĩ lập tức cho truyền kháng sinh.

Bận rộn xong xuôi thì trời đã quá nửa đêm, hai người mới có thời gian ngồi xuống dãy ghế dài ngoài hành lang để thở lấy hơi.

"Cảm ơn anh... Nếu không có anh, tôi cũng chẳng biết phải làm sao nữa." Ngô Uyển Uyển thành tâm nói lời cảm ơn.

Triệu Mạc vốn không khéo ăn nói, nhìn Ngô Uyển Uyển đang ngồi cúi đầu bên cạnh, trong lòng mãi không thể bình tĩnh. Anh thích Ngô Uyển Uyển đã lâu rồi. Vẫn luôn biết Ngô Uyển Uyển sức khỏe yếu ớt, không làm được việc nặng nên rất ít khi ra khỏi cửa. Cũng tự biết mình không xứng với cô, một gã đồ tể giết heo thì làm sao xứng với cô gái xinh đẹp nhường này?

Trong thâm tâm anh, anh chỉ là con cóc ghẻ, còn cô là nàng thiên nga cao quý.

Ngô Uyển Uyển thấy anh không nói gì, tưởng rằng anh có điều lo ngại: "Tôi sẽ trả lại tiền cho anh... Có điều, phải đợi bán hết lương thực trong nhà mới có tiền." Tiền viện phí tối nay mẹ nằm viện đều là của anh ứng trước, bản thân cô vậy mà lại không móc ra nổi một xu.

"Tôi không có ý đó." Triệu Mạc đứng phắt dậy, đôi lông mày trên khuôn mặt ngăm đen nhíu chặt. Anh móc hết toàn bộ số tiền bán thịt heo hôm nay ở trên người ra, nhét vào tay Ngô Uyển Uyển: "Số tiền này cô cứ cầm lấy mà dùng trước, không cần cô trả, thiếu thì lại bảo tôi, ngày mai tôi lại đến thăm cô và thím."

Nói xong, không đợi Ngô Uyển Uyển kịp giữ lại, anh đã đẩy chiếc xe một bánh của mình đi ra khỏi sân bệnh viện.

Ngô Uyển Uyển cúi đầu nhìn xấp tiền bị nhét đầy trong tay, ngón tay vô thức siết chặt lại.

Sau một đêm, đến ngày hôm sau bệnh tình Ngô quả phụ đã đỡ hơn nhiều. Thuốc kháng sinh có hiệu quả nhanh, đến sáng thì bà đã hết hẵn sốt.

Ngô Uyển Uyển bỏ tiền mua một bát hoành thánh nhỏ, có cả vỏ lẫn thịt, bưng đến trước giường bệnh đút cho Ngô quả phụ ăn.

Ngô quả phụ nhìn bát hoành thánh nhưng không ăn, ngược lại hỏi cô: "Uyển Uyển, con lấy đâu ra tiền?" Bà biết rõ lương thực trong nhà còn chưa bán, mà cho dù có bán rồi thì chỗ tiền ấy cũng không đủ để bà vừa nằm viện vừa ăn uống thế này.

"Là... con đi mượn." Ngô Uyển Uyển không nói rõ tên người cho mượn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...