Chương 33: Chương 33 - Lên huyện

"Anh tính mua cho em cái đồ mặc bên trong ấy, gọi là cái gì nhỉ... cái chụp vú." Triệu Mạc nghĩ mãi mới ra cái tên này, dù sao trước đây anh cũng chưa từng tiếp xúc: "Nếu anh tự đi mua cho em thì khó chọn cỡ lắm, anh thấy trong tiệm loại nào cũng có, anh đường đường là đàn ông con trai chui vào đó chọn cũng kỳ, em đi cùng anh một chuyến, mua xong rồi về ngủ tiếp."

"Đó là áo ngực." Ngô Uyển Uyển dậy tìm quần áo mặc vào, mặt hơi đỏ lên. Từ lúc theo anh, cô bắt đầu trở nên không biết xấu hổ là gì nữa, cô mặc quần áo mà anh cũng cứ đứng bên cạnh nhìn chằm chằm: "Anh định mua cho em thật à? Em nghe chị A Xuân bảo món đó không rẻ đâu." Chị A Xuân là một trong số ít những cô gái trong thôn đi làm thuê trên huyện, chị ấy có mặc áo ngực, phụ nữ trên huyện đều mặc cái này, nhưng đắt lắm đấy.

Triệu Mạc vẻ mặt dửng dưng, ngay trước mặt Ngô Uyển Uyển mở cái rương gỗ khóa ở đầu giường ra, từ bên trong lôi ra một xấp tiền, nhìn qua cũng phải đến vài nghìn tệ. Anh đếm ra một ít, định nhét vào túi quần.

Ngô Uyển Uyển vội vàng ngăn lại, nhét chỗ tiền đó lại vào trong rương: "Không được lấy số tiền này."

"Sao vậy?" Triệu Mạc nhìn cô cẩn thận cất kỹ tiền, khóa lại chiếc rương gỗ.

"Chỗ tiền này đều là anh vất vả dành dụm mới có được, sau này chúng ta còn phải sống qua ngày nữa, đây là tiền vốn liếng, là sự bảo đảm cho tương lai, không thể lấy ra tiêu xài được." Ngô Uyển Uyển lắc đầu, cô không thể vì bản thân thiếu cái gì thì đòi mua cái nấy, như thế thì không thể sống lâu dài được.

"Sao em tiết kiệm thế hả." Triệu Mạc mỉm cười nhìn động tác khóa tủ của cô.

"Không phải là tiết kiệm, mà là phải biết vun vén, không thể vì em muốn mua đồ mà đụng vào tiền vốn liếng được." Nhà anh có nhiều tiền thì cũng là do anh vất vả tích cóp, không thể vì cô thiếu cái gì là lấy tiền vốn ra mua. Cô không phải loại phụ nữ phá của, cô muốn cùng anh sống một cuộc sống tử tế, chứ không phải đến để tiêu tiền của anh.

Triệu Mạc liếc nhìn chiếc tủ đã bị khóa chặt, vòng tay ôm lấy cô từ phía sau: "Vậy dùng tiền bán thịt hôm nay mua áo ngực cho em, em không được từ chối đâu đấy."

Ngô Uyển Uyển ngẫm nghĩ một chút rồi lắc đầu: "Thôi đừng mua... đắt lắm, đợi kinh tế nhà mình khá hơn chút nữa rồi hẵng mua." Cô tính toán trong lòng, mấy ngày nay đã tiêu tốn của Triệu Mạc quá nhiều tiền rồi, nào là tiền mẹ cô nằm viện, rồi tiền váy áo, tiền ăn uống nữa.

Sống qua ngày không thể quá xa xỉ, mẹ thường hay nhắc nhở cô, phải biết tích cóp phòng hờ, không được tiêu xài hoang phí, sống là phải biết lo toan tính toán. Ăn không nghèo mặc không nghèo, không biết tính toán mới chịu cảnh nghèo, câu nói đó cô vẫn luôn khắc ghi trong lòng.

"Không mua nữa á? Thế cái váy anh mua cho em, em không định mặc nữa sao?"

"Có mặc, nhưng chỉ mặc ở nhà cho anh xem thôi." Ngô Uyển Uyển cúi đầu đỏ mặt, nếu anh thấy đẹp thì cô sẽ chỉ mặc ở nhà cho mình anh ngắm.

Lời nói của cô, kết hợp với dáng vẻ e thẹn kia, quả thực đẹp như tranh vẽ, đẹp đến mức khiến anh không kìm được mà hôn lên môi cô: "Mặc dù anh cũng thấy em mặc váy ở nhà cho anh xem là tuyệt nhất, nhưng anh cũng muốn em đi ra ngoài thật xinh đẹp, mặc quần áo mới anh mua, để người khác đều phải ghen tị vì em sống sung sướng."

"Cuộc sống là của mình, sao cứ phải phô ra cho người khác xem làm gì." Ngô Uyển Uyển không tán thành. Là người từng trải qua những ngày tháng khốn cùng nhất, cô hiểu sâu sắc rằng, mình giàu có người khác chưa chắc đã thích, nhưng mình nghèo hèn thì chắc chắn sẽ bị người ta coi thường, cho nên sướng hay khổ tự mình biết là đủ rồi.

"Anh chính là muốn cho người ta biết ông xã thương em đến nhường nào." Nói rồi, Triệu Mạc hạ người xuống, trực tiếp bế bổng cô lên.

"A... thả em xuống đi."

Triệu Mạc cứ thế bế cô ra khỏi cửa, đặt cô ngồi lên chiếc xe đẩy tay. Anh còn chu đáo lấy một chiếc áo khoác quân dụng dày trải lên trên, sợ làm cô bị cấn đau.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...